Thứ Tư, 30 tháng 7, 2008

HẬU QUẢ XẤU CỦA THẾ VẬN HỘI TRUNG CỘNG


HẬU QUẢ XẤU CỦA THẾ VẬN HỘI TRUNG CỘNG
RED CHINA’S OLYMPICS DISASTER
Thuỷ-Triều

Còn đúng hai tuần lễ nữa là ngày lễ khai mạc Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008. Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang hết sức gấp rút thực hiện mọi nổ lực để bảo đảm cho buổi lễ khai mạc và tiếp theo đó là các cuộc tranh tài của các lực sĩ thế vận sẽ được diễn ra tốt đẹp. Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp hiện nay rất lo sợ là họ sẽ bị mất thể diện với cộng đồng quốc tế và làm mất nhiều hơn lòng tin của người dân Trung Quốc đối với họ, nếu có một sự cố gì không tốt dù lớn hay nhỏ xảy ra trong thời gian có thế vận hội ở Bắc Kinh.

Cái tâm lý lo sợ bị mất thể diện đó của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng đã được nhân lên gấp đôi và cộng thêm cái mặc cảm cố hữu “Đông Á Bệnh Phu” của người Trung Quốc khi nghe lực sĩ huy chương vàng chạy việt dã tên Haile Gebrselassie người Ethiopian tuyên bố trong ngày 10 tháng 3 năm 2008 là ông ta sẽ không tham dự tranh tài thế vận hội vào tháng 8 này chỉ bởi vì sự ô nhiễm không khí trầm trọng tại Bắc Kinh chắc chắn không tốt cho sức khoẻ của ông ta, khi ông ta phải chạy ở ngoài trời một quảng đường dài khoảng 40 cây số trên trường đua.

Quả thật trong quá khứ tình trạng ô nhiễm không khí quá trầm trọng cũng đã một lần cản trở Trung Cộng vào năm 1993 không được Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế trao quyền đăng cai thế vận hội mùa hè năm 2000. Thế Vận Hội Mùa Hè năm 2000 hay còn được gọi là Thế Vận Hội Tân Thiên Niên Kỷ 2000 đã được tổ chức tại thành phố Sydney thuộc tiểu bang New South Wales của nước Úc, bởi vì vào thời gian đó nước Trung Quốc đã không thể nào đạt tới các tiêu chuẩn quốc tế để được trao quyền đăng cai thế vận hội. Chính vì sự thua kém này mà Uỷ Ban Thế Vận Hội Trung Quốc của tập đoàn cầm quyền trung ương đảng Trung Cộng đã có cam kết với Ủy Ban Thế Vận Hội Quốc Tế là bầu không khí của thành phố Bắc Kinh sẽ phải được sạch sẻ trước ngày lễ khai mạc Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 cho tới khi kết thúc.

Những người quan sát và phân tích tình hình của nước Trung Quốc đã nhận thấy các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp tại thành phố Bắc Kinh đã có quyết tâm và rất khẩn trương trong việc làm giảm bớt sự ô nhiễm không khí, nhất là ngay sau khi nghe được lời tuyên bố không tham dự tranh tài của lực sĩ huy chương vàng Haile Gebrselassie vì ông ta sợ phải hít thở cái không khí dơ bẩn ở Bắc Kinh. Giới cầm quyền thành phố Bắc Kinh đã ra lệnh tất cả bếp lò của người dân từ trước tới nay thường đốt than củi bây giờ dứt khoát phải thay đổi bếp lò dùng điện hoặc dùng hơi đốt. Có hàng mấy triệu cây xanh đã được trồng lên ở khắp thành phố Bắc Kinh để chặn bớt bụi bặm bị gió thổi từ các bình nguyên phía bắc và phía tây thổi tới. Tất cả các xí nghiệp gia công chế biến ở trong thành phố đều phải di chuyển ra những vùng ngoại ô xa. Tất cả những chiếc xe tắc xi chạy trong thành phố thuộc đời cũ đã phun ra nhiều khói xăng thì phải được thay thế bằng những chiếc xe đời mới. Những chiếc xe vận tải hạng nặng chở hàng hoá chỉ được phép vào thành phố Bắc Kinh vào ban đêm. Và còn một nổ lực làm sạch không khí mà giới cầm quyền thành phố Bắc Kinh đã thực hiện là một hệ thống đường rầy và xe điện ngầm nối liền phi trường quốc tế vào nội ô thành phố. Họ còn cho biết là nếu cần thì họ cũng sẽ đóng cửa các nhà máy xí nghiệp ở xung quanh thành phố Bắc Kinh trong suốt thời gian có thế vận hội đang diễn ra.

Mọi người đều nhận thấy rằng các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã có chung một quyết tâm là họ lợi dụng Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 như một cơ hội rất tốt để phô trương sự phát triển thần tốc thần kỳ của một nước Trung Quốc cải tiến vững chắc để chiếm địa vị một cường quốc thế giới và quan trọng nhất là củng cố niềm tin của người dân Trung Quốc vào sự lãnh đạo của họ. Tuy nhiên, sự thật lại trớ trêu không giống như họ mong muốn, vì họ đã tận hết sức của họ rồi đó mà họ vẫn còn chưa hoàn toàn thoả mãn được yêu cầu của một bầu không khí trong lành ở thành phố Bắc Kinh. Hơn nữa, trong thời gian vừa qua để chuẩn bị thế vận hội họ đã tạo ra những hậu quả xấu trực tiếp gây thiệt hại cho người dân Trung Quốc cũng như có thể làm tắt-nghẽn nhiều bộ phận đang hoạt động của nền kinh tế Trung Quốc.

Kết quả xét nghiệm phẩm chất không khí của thành phố Bắc Kinh cho thấy hàng ngày mật độ các vi thể trong không khí còn rất cao, so sánh bằng cả năm thành phố Washington DC, New York, Chicago, Atlanta, và Los Angeles của nước Mỹ cộng lại. Nguyên nhân trực tiếp làm cho phẩm chất không khí của thành phố Bắc Kinh càng ngày càng xấu là nhờ vào sức phát triển kinh tế thị trường quá nhanh nên vào năm 2000 thành phố Bắc Kinh đã có 3.000.000 chiếc xe hơi đủ loại, rồi tiếp theo đó mỗi năm thành phố này lại có thêm 400.000 chiếc xe con và xe tải. Năm 2008 bây giờ thành phố Bắc Kinh đang có khoảng 6.200.000 chiếc xe hơi cũ mới đủ loại di chuyển mỗi ngày tới lui trong thành phố.

Cũng kể từ năm 2000 cho tới hôm nay thành phố Bắc Kinh bộc phát công việc xây cất nhà cửa và cao ốc trên tổng số diện tích 1.7 tỉ bộ vuông, nó đã đang góp phần làm cho thành phố mịt mù bụi bặm. Và nói riêng về một số nhiều nhà máy phát điện, nhà máy xi măng, nhà máy luyện thép, nhà máy sản xuất hoá chất hiện còn dùng than đốt ở tại thành phố Bắc Kinh và năm tỉnh ở xung quanh Bắc Kinh; mặc dù họ đã đang dùng loại than sạch hơn và ít khói hơn trước nhưng họ đã tiêu thụ một số lượng khổng lồ chỉ trong một năm. Theo số liệu thống kê thì năm 2007 các nhà máy này đã đốt cháy 30.000.000 tấn than. Riêng năm 2008 hiện nay chưa rõ số lượng bao nhiêu.

Sở dĩ phải nói dài dòng ở trên như thế là vì muốn làm nổi bật ra đây những biện pháp gay gắt mà chúng có hậu quả xấu trực tiếp gây thiệt hại cho người dân Trung Quốc và có thể làm tắt-nghẽn nhiều bộ phận đang hoạt động của nền kinh tế Trung Quốc. Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp phải giữ lời cam kết làm sạch bầu không khí của thành phố Bắc Kinh trước và trong thời gian có thế vận hội diễn ra, thì họ chỉ còn một cách duy nhất là phải đóng cửa các nhà máy và ra lệnh hạn chế dùng xe hơi riêng để đi lại trong thành phố Bắc Kinh. Căn cứ theo một thông cáo của cơ quan Nhà Nước Quản Trị và Bảo Vệ Môi Sinh thì hiện nay có mười nhà máy gây ô nhiễm không khí nặng nhất đã hoàn toàn đóng cửa rồi, và một số nhà máy còn lại sẽ ngưng hoạt động trong vòng 30 ngày và phải trước ngày 8 tháng 8 bắt đầu lễ khai mạc thế vận hội. Nếu có nhà máy nào còn tiếp tục hoạt động thì cũng phải giảm mức sản xuất; thí dụ nhà máy Shougang chế tạo thép xây dựng lớn hàng thứ nhì ở Trung Quốc sẽ giảm 50% mức sản xuất.

Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 được nhiều người Trung Quốc xem như là một thành tựu cao điểm của sự phát triển kinh tế thần tốc thần kỳ của một nước Trung Quốc lạc hậu dưới sự lãnh đạo của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp mà họ đã rất phấn khởi nôn nóng muốn sớm được phô trương khoe khoang với cộng đồng quốc tế. Nhưng sau 30 ngày các nhà máy đủ loại bị bắt buộc phải ngừng hoạt động hoặc giảm bớt mức sản xuất để tránh việc tiếp tục gây ô nhiễm không khí cho thế vận hội lại là một chỉ dấu rõ ràng cho thấy nền kinh tế thị trường đi lên quá nhanh của nước Trung Quốc đã chạm mức bắt đầu tuột xuống theo chu kỳ khủng hoảng năng lượng trong nước cũng đồng thời là một cuộc khủng hoảng năng lượng trên toàn thế giới.

Hậu quả xấu của Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 là bất ngờ chính nó trực tiếp gây ra những xáo trộn xã hội, chính trị, và kinh tế của nước Trung Quốc. Những xáo trộn mà các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã không lường trước được hay đã biết rõ nhưng cố ý làm ngơ chỉ để thu nhập những món lợi tức khổng lồ cho cá nhân đảng viên và củng cố tổ chức đảng Trung Cộng. Những người quan sát và phân tích tình hình của nước Trung Quốc đều có chung một kết luận là “nền kinh tế thị trường có định hướng XHCN mang bản chất Trung Quốc” thực ra chỉ là một nền kinh tế hoạch định đã biến chất còn duy trì độc đảng toàn trị và được tăng cường yếu tố gia đình trị để làm giàu nhanh.

Nền kinh tế thị trường có định hướng XHCN mang bản chất Trung Quốc kia đã đang tạo ra một cái hố sâu ngăn cách xã hội giàu-nghèo, nông thôn và thành thị, càng ngày càng rộng lớn hơn ở trong nước Trung Quốc. Cái bản chất Trung Quốc là duy trì độc đảng toàn trị và tăng cường yếu tố gia đình trị để tạo ra hai tầng lớp đại tư sản và tiểu tư sản xuất thân là đảng viên Trung Cộng đã lột xác để hội nhập vào nền kinh tế thị trường và để tiếp tục khống chế xã hội Trung Quốc. Một thí dụ cụ thể là để xây cất lên một Làng Thế Vận Hội-Olympic Village các tập đoàn cầm quyền ở thành phố Bắc Kinh đã giải toả nhiều khu vực dân cư đông dân nghèo đã sống qua nhiều đời tại thành phố. Số người dân bị giải toả mất nơi ăn chốn ở này là 1.5 triệu người đã bị di cư ở đâu? Đa số họ đã không nhận được số tiền bồi thường cho dù quá ít, trong khi đó một số người có quyền thế lại trở thành những sở hữu chủ đầu tư địa ốc trong khu vực Làng Thế Vận Hội để đẩy giá cả nhà đất lên tận chín tầng mây ở Bắc Kinh. Đây rõ ràng là một hậu quả xấu của Thế Vận Hội Trung Cộng.

Một hậu quả xấu khác của Thế Vận Hội Trung Cộng là việc cung cấp thức ăn sạch sẻ an toàn cho Làng Thế Vận Hội Bắc Kinh. Trong thời gian qua Trung Cộng đã nổi tiếng khắp thế giới về phẩm chất xấu của hàng hoá và thực phẩm độc hại do Trung Cộng sản xuất. Người tiêu thụ ở các nước trên thế giới đã sợ hàng hoá và thực phẩm của Trung Cộng cho dù chúng được bán ra với giá rẻ. Có một vài phái đoàn lực sĩ thế vận hội đã cho biết ý định của họ là họ sẽ tự mang theo thức ăn nước uống sản xuất từ quốc gia của họ trong những ngày họ lưu lại Bắc Kinh. Như thế thì mất thể diện quá rồi! Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp phải lập tức có biện pháp giải quyết và họ đã phải điều động một hệ thống cung cấp thực phẩm bảo đảm tuyệt đối vệ sinh an toàn cho cả Làng Thế Vận Hội để phục vụ cho một số lượng ước định là 500.000 người ngoại quốc sẽ tới thành phố Bắc Kinh. Điều này còn có nghĩa là người dân Trung Quốc bản xứ sẽ phải chịu nhiều thiếu hụt thực phẩm hợp vệ sinh, phẩm chất tốt và an toàn hơn trước đây nữa. Thí dụ cụ thể là thịt heo ở Trung Quốc do công ty Qianxihe Food Group cung cấp được lựa chọn từ 10 trại nuôi heo phải đúng tiêu chuẩn nuôi heo bằng thức ăn gia súc tinh khiết không có trộn thêm kích thích tố hoặc độc tố, nước sạch, và không khí sạch ở trại nuôi heo. Nhưng giá thịt heo đã tăng gấp đôi và đa số người dân Trung Quốc trong nước không có đủ tiền để mua thịt heo.

Chẳng những Thế Vận Hội Trung Cộng đã gây những hậu quả xấu trực tiếp làm thiệt hại tới nơi ăn chốn ở của một số rất đông người dân Bắc Kinh và làm thiếu hụt thực phẩm an toàn cho một số rất đông người dân Trung Quốc trong nước, Thế Vận Hội Trung Cộng cũng đã gây nhiều phiền toái cho rất nhiều người nông dân Trung Quốc. Một số lượng dự trù là 320 tỉ lít nước ngọt đã lọc sạch tiêu dùng được trong sinh hoạt hàng ngày sẽ chuyển lưu theo hệ thống cung cấp nước dẫn tới Làng Thế Vận Hội Bắc Kinh, nó tương đương với một số lượng nước tiêu dùng của 535.000 người dân cư ngụ tại thành phố Tucson thuộc tiểu bang Arizona của nước Mỹ đã xài trong một năm. Để có đủ nước sạch cung cấp cho Làng Thế Vận Hội Bắc Kinh như vừa nói trên các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp của tỉnh Shaanxi và các tỉnh lân cận ở vùng tây bắc Trung Quốc đã phải ngừng hoạt động các nhà máy nông nghiệp và hệ thống kênh tưới tiêu dẩn thuỷ nhập điền của họ; như vậy nông dân Trung Quốc ở trong các tỉnh nêu trên đang không có nước để dùng cho sự trồng trọt của họ.

Ở Trung Quốc tình trạng nước bị ô nhiễm trầm trọng đến nỗi nhiều loại cá ở ao hồ sông rạch đã chết hàng loạt. Nhưng thành phố Bắc Kinh lại toạ lạc trên một vùng bình nguyên rất khan hiếm nước khi nó ở cách xa các con sông chính và bờ biển hàng trăm dặm. Người dân Bắc Kinh thiếu hụt nước ngọt trên mặt đất ở ao hồ sông rạch, nên họ phải dùng những mạch nước ngầm dưới đất được bơm lên từ những giếng nước. Trong vòng 30 năm nay khi thành phố Bắc Kinh bắt đầu phát triển cũng đồng thời người dân Bắc Kinh tiêu dùng nước bơm lên từ các giếng quá nhanh và quá nhiều trong lúc lượng nước mưa thiên nhiên cũng không bù đắp lại kịp, nên mực nước ngầm ở các giếng đã tụt sâu xuống gần 2 mét. Thành phố Bắc Kinh đã từng yêu cầu các tỉnh lân cận phải tiếp tế nước sạch tiêu dùng được cho thành phố, nay lại có thêm nhu cầu của Làng Thế Vận Hội thì người nông dân ở các tỉnh lân cận đó sẽ không còn nước sạch ở trong các hồ chứa nước hoặc ở các giếng nước của họ nữa. Ở Trung Quốc đã thường xuyên có xẩy ra những cuộc biểu tình phản đối các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng và đòi hỏi quyền lợi của người nông dân Trung Quốc, nhưng các tin tức và hình ảnh đều đã bị tịch thu và ngăn cấm phổ biến.

Hơn nữa, hiện nay vì tình hình an ninh trật tự của Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008, các biện pháp gay gắt của công an cảnh sát tại thành phố Bắc Kinh cũng đã gây hậu quả xấu cho ngành du lịch và khách sạn của Trung Quốc. Các chuyên viên ngành du lịch và khách sạn của Trung Quốc đã có một nhận định rằng các biện pháp bảo vệ cho Thế Vận Hội Bắc Kinh đã gây ra những tổn thất cho ngành du lịch và khách sạn. Nhật báo South China Morning Post cho biết trong tháng 6 năm nay, số lượng du khách ngoại quốc tới thành phố Bắc Kinh đã giảm 20% so với cùng kỳ năm ngoái. Hiện nay có rất nhiều khách sạn đang vắng khách mướn phòng hoặc đặt phòng trước. Một nhân viên phụ trách của một công ty du lịch tại thành phố Bắc Kinh cho biết là cái hy vọng làm ăn phát tài nhân dịp Thế Vận Hội Mùa Hè này của các công ty du lịch Trung Quốc đã tắt dần và họ đang mang tâm trạng lo lắng hoang mang vì họ đã kỳ vọng cao hơn thực tế quá nhiều. Một thí dụ điển hình cho sự kỳ vọng quá cao đó là thành phố Bắc Kinh đã khánh thành thêm 20 khách sạn mới hạng sang. Theo tin tức của Sở Du Lịch Bắc Kinh thì hiện nay có hơn một nửa số phòng khách sạn tại thành phố vẫn chưa có ai đặt phòng trước trong khi giá tiền thuê phòng đã giảm gần 50% ở các khách sạn hạng sang 4 sao hay 5 sao. Có lẽ những cảnh báo và những biện pháp an ninh gay gắt của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng để ngăn ngừa khủng bố cũng đã làm cho du khách ngoại quốc lo sợ và chán nản nên không còn ham thích tới xem Thế Vận Hội Bắc Kinh.

Tóm lại, Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 chẳng những đã gây ra nhiều hậu quả xấu cho người dân Trung Quốc trong nước, nó cũng còn ảnh hưởng rất mạnh tới những người ngoại quốc đầu tư chứng khoán của Trung Quốc. Cũng như người dân Trung Quốc trong nước, họ mất lòng tin vào các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng. Vì trong thực tế chính giới cầm quyền Trung Cộng mới nắm giữ một số lớn cổ phần chứng khoán. Thí dụ như ở công ty PetroChina thì giới cầm quyền Trung Cộng đã có hơn 88% cổ phần dưới danh nghĩa tư nhân. Và khi các người ngoại quốc đầu tư chứng khoán Trung Quốc không còn tin tưởng vào giới cầm quyền Trung Cộng là đến lúc họ bán bỏ cổ phần của họ để rút lui trong một bối cảnh nền kinh tế Trung Quốc đang suy thoái. Họ cũng đã rất chú ý đề phòng một cái tuột dốc của chứng khoán Trung Quốc do tình trạng các nhà máy ngưng nghỉ hoặc giảm bớt sản xuất trong thời gian có thế vận hội, rồi tiếp theo đó là cơn khủng hoảng năng lượng trong nước Trung Quốc khiến cho các nhà máy lại tiếp tục đóng cửa.

Thế Vận Hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 được nhiều người Trung Quốc xem như là một đỉnh điểm của sự phát triển thần tốc thần kỳ của nước Trung Quốc mà các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp mong muốn, nhưng khi nó kết thúc nó cũng làm tròn một chu kỳ phát triển của một nền kinh tế quá nóng mà giờ đây nó đang bắt đầu tan chảy./.

Thuỷ-Triều
26/07/2008

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008

CUỒNG PHONG NARGIS GIẾT MỘT, QUÂN PHIỆT MIẾN ĐIỆN GIẾT MƯỜI



CUỒNG PHONG NARGIS GIẾT MỘT, QUÂN PHIỆT MIẾN ĐIỆN GIẾT MƯỜI
CYCLONE NARGIS KILLED ONE, MYANMAR JUNTA WOULD KILL TEN

(Tấm hình của AP cho thấy rất đông nạn nhân thiên tai, người lớn đang đứng, trẻ em đang ngồi dưới trời mưa để chờ được lãnh thức ăn)
Thuỷ-Triều

Đáng lẽ chỉ một vài ngày sau cơn cuồng phong Nargis là mức độ cứu trợ có qui mô lớn của cộng đồng quốc tế dành cho nạn nhân thiên tai Miến Điện đã có thể ngang bằng sự cứu trợ nạn nhân của trận Sóng Thần ở Nam Dương năm 2004. Bởi vì tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện ngay từ đầu đã từ chối tiếp nhận vật phẩm cứu trợ và chuyên viên ngoại quốc phụ trách công tác cứu trợ trực tiếp, cho nên con số người chết càng lúc càng lên cao. Một con số ước lượng rất nhiều người còn sống sót sau cơn cuồng phong gồm có trẻ em, người già, và người bị thương đã không thể chịu đựng được lâu hơn sự đói khát, đau đớn vì vết thương, kiệt sức vì bệnh ỉa chảy kéo dài nên họ đã chết.

Cả hai Trung Tâm Khí Tượng của Liên Hiệp Quốc và Trung Tâm Cảnh Báo Giông Bão của Liên Quân Hoa Kỳ đã loan tin thông báo là trong vòng 24 tiếng đồng hồ sắp tới sẽ có một trận bão nhiệt đới mà nó rất có thể có khả năng trở thành một cơn cuồng phong thứ nhì thổi qua vùng đồng bằng Irrawaddy của Miến Điện thêm một lần nữa vào ngày Thứ Tư 14 tháng 5 năm 2008. Cho dù nó không phải là cơn cuồng phong thứ nhì, những trận gió mưa tầm tã kéo dài nhiều ngày cũng khiến cho tình cảnh nhà tan, cửa nát, đói khát, kiệt sức của nạn nhân càng thêm thê thảm và tình trạng cứu trợ nạn nhân càng thêm khó khăn.

Vùng đồng bằng Irrawaddy là một vựa lúa của nhân dân Miến Điện, trong ngày 3 tháng 5 vừa qua đã bị mưa bão và cơn cuồng phong Nargis tàn phá rất nặng nề. Tới hôm nay đã qua hơn hai tuần lễ, theo nguồn tin của giới cầm quyền quân phiệt Miến Điện thì có 78.500 người chết và 56.000 người mất tích, nhưng theo nguồn tin của Liên Hiệp Quốc thì có ít nhất 133.000 người chết và 220.000 người mất tích. Không ai có thể biết được con số nạn nhân chính xác bởi vì không ai được phép đi đến tận nơi để nhìn thấy tận mắt nhiều vùng dân cư bị cuồng phong tàn phá gần như hoàn toàn không còn lại gì. Tập đoàn cầm quyền quân phiệt đã nhanh chóng ra lệnh "Không Có Người Ngoại Quốc-No Foreigners" và "Không Có Máy Chụp Hình-No Cameras" được phép tiếp cận những vùng bị thiên tai. Trong khi Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế đã ước lượng con số nạn nhân còn sống sót có chừng 2.5 triệu người, và họ có thể sẽ bị chết đói, chết khát, chết bệnh dịch tả, chết vì kiệt sức, nếu thức ăn, nước uống, quần áo, mùng mền, thuốc men cùng với bác sĩ và y tá không được đưa tới kịp thời cứu trợ cho họ; ngược lại, tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện ra tuyên bố là đã hoàn tất giai đoạn cứu trợ, và hiện nay là tới giai đoạn tái thiết.

Thật rõ ràng đây là một tuyên bố láo khoác, trơ trẽn, đáng kinh tởm của một bọn cầm quyền quân phiệt sát nhân. Có lẽ cơn cuồng phong Nargis đã sát hại một (một trăm ngàn người), nhưng bọn quân phiệt Miến Điện sẽ giết chết mười lần hơn (một triệu nạn nhân) vì đói khát, vì bị thương kiệt sức, và bệnh truyền nhiễm đều do bọn quân phiệt đã ra lệnh ngăn cấm những toán chuyên viên ngoại quốc cứu trợ trực tiếp nạn nhân. Vì vậy mới có một câu nói rằng "CUỒNG PHONG NARGIS GIẾT MỘT, QUÂN PHIỆT MIẾN ĐIỆN GIẾT MƯỜI".

Tại sao bọn quân phiệt lại chỉ muốn tiếp nhận vật phẩm cứu trợ nhưng không muốn để cho chuyên viên ngoại quốc cứu trợ trực tiếp phân phát tận tay nạn nhân? Chính vì cái cố tật tham lam tham nhũng của cả bọn quân phiệt ở các cấp. Vật phẩm cứu trợ có chất lượng cao đã bị hoán đổi bằng những món hàng hoá nội địa rẻ tiền để phân phát cho nạn nhân theo tính cách "có còn hơn không", và những vật phẩm cứu trợ có chất lượng cao kia đã được phân phát cho các gia đình quân nhân Miến Điện để mua chuộc sự trung thành với chế độ quân phiệt sát nhân. Tập đoàn cầm quyền quân phiệt đã biến toàn thể quân đội Miến Điện thành một bọn âm binh mất tình cảm dân tộc, vô tri, vô giác, và vô tâm trước thảm cảnh thiên tai của chính đồng bào của họ ở trong nước Miến Điện.

Toàn thể quân đội Miến Điện đã trở thành một bọn âm binh trung thành với bọn đồ tể diệt chủng được sai khiến để trấn áp tàn bạo người dân Miến Điện và các tăng ni Phật Giáo Miến Điện trong những cuộc biểu tình ôn hoà hồi tháng 9 năm 2007 ở khắp nước Miến Điện. Bọn âm binh này không được sử dụng để cứu giúp những nạn nhân thiên tai vừa qua. Những người quan sát tình hình của nước Miến Điện lại trông thấy chỉ có các nhà sư đã cùng với người dân còn sống sót tự dọn dẹp nhà cửa đổ nát và nhà chùa mở rộng cửa chùa để che chở nạn nhân tạm trú và nhà sư đứng phân phát một ít cơm cháo cho nạn nhân đỡ đói.

Còn một số các trại ti nạn của bọn quân phiệt dựng lên có hai mục đích, một là để dàn cảnh tuyên truyền cho bộ mặt giả nhân giả nghĩa chế độ sát nhân, hai là có cái cớ rất thuận lợi để tập trung một số lớn cư dân của vùng đồng bằng Irrawaddy rồi sau đó di cư họ tới những vùng đất mới trong khi đó bọn cầm quyền quân phiệt ở địa phương trưng dụng ruộng đất của nạn nhân. Đã có một số rất đông nạn nhân hiện ở trong các trại tị nạn cho biết họ bị cấm không được phép rời khỏi trại hoặc tiếp xúc với người ở bên ngoài trại. Họ đang lo lắng là họ sẽ được trở về làng xóm cũ và còn giữ được ruộng đất của họ hay không. Các tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện ở các cấp đã từng có những thành tích tàn bạo chiếm đoạt ruộng đất canh tác và di cư nạn nhân bị cưỡng đoạt tài sản tới những vùng đất mới để khai hoang.

Vùng đồng bằng Irrawaddy rộng lớn và có nhiều sông rạch nhỏ chằng chịt nằm ven bờ biển thuộc Vùng Vịnh Bengal ở phía bắc của Biển Andaman. Vì có nhiều sông rạch nhỏ chằng chịt nên nó tạo nên hàng trăm cái cù lao nhỏ, và những cư dân của các cù lao nhỏ này phải dùng những chiếc xuồng nhỏ để di chuyển. Sau khi cơn cuồng phong Nargis thổi qua những cù lao nhỏ này và nước biển dâng lên làm ngập lụt rất nhiều nơi, không ai biết được số phận của những cư dân trong vùng này ai đã chết và ai còn sống ra sao. Bởi vì các phương tiện xuồng nhỏ của những vùng địa phương lân cận dùng để đi cứu trợ thì rất giới hạn hoặc không có trong khi chính người dân ở những nơi đó cũng đang là nạn nhân; còn các phương tiện hải quân tiểu đỉnh cao tốc của Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ, Anh và Pháp từ các chiến hạm Hải Quân Mỹ, Anh và Pháp đang bỏ neo đậu ở ngoài khơi hải phận quốc tế chờ đợi được lệnh là sẵn sàng chạy nhanh vào vùng đồng bằng Irrawaddy để tìm kiếm và cứu trợ nạn nhân, thì tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện lo sợ và nhất định không cho phép. Đã qua hơn hai tuần lễ có lẽ những cư dân ở trên các cù lao nhỏ trong vùng này không còn sống sót được bao nhiêu người. Những người đã sống qua cơn cuồng phong Nargis, nhưng lại phải chết vì sự nhẫn tâm lơ là bỏ mặc của bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện.

Trong lúc Thủ Tướng Thái Lan tới thành phố Ngưỡng Quang, thủ đô cũ của Miến Điện, để thúc đẩy tập đoàn cầm quyền quân phiệt tiếp nhận nhiều hơn vật phẩm cứu trợ và phải cho phép tất cả chuyên viên ngoại quốc cứu trợ gồm có bác sĩ, y tá cứu thương, chuyên viên cơ khí lắp đặt những máy bơm nước và máy tạo nước sạch uống được, vân vân...được trực tiếp đến những vùng bị tàn phá nặng nhất, thì tập đoàn cầm quyền quân phiệt trả lời rằng họ có thể quán xuyến tất cả công tác cứu trợ và họ thực sự không cần chuyên viên ngoại quốc, những người đã có khả năng chuyên môn điều động nhanh chóng và hữu hiệu công tác cứu trợ trong quá khứ.

Nỗi lo sợ người ngoại quốc, nhất là người da trắng, đã hằn sâu trong tâm trí của bọn quân phiệt Miến Điện. Thủ Tướng Thái Lan đã nổ lực thuyết phục bọn quân phiệt, nhưng chỉ có kết quả là 160 nhân viên cứu trợ người Thái Lan, Ấn Độ, Nam Dương, Lào, Trung Cộng được phép vào cứu giúp nạn nhân Miến Điện, nhưng họ bị giới hạn khu vực đi lại trong phạm vi thành phố Ngưỡng Quang và các vùng ngoại ô của nó. Thật là khốn nạn, bởi vì toàn bộ vùng nông thôn ven biển rộng lớn của đồng bằng Irrawaddy đều bị thiên tai chứ không phải chỉ có thành phố Ngưỡng Quang. Tuyệt đối không thấy một nhân viên cứu trợ người da trắng của các hội thiện nguyện tây phương nào được phép làm nghĩa vụ cao cả tại các vùng thiên tai ở Miến Điện.

Vì vậy, công tác cứu trợ do bọn quân phiệt giành phần chủ động đã diễn ra một cách rất chậm chạp, và nặng phần trình diễn được chụp hình đăng báo và lên truyền hình để tuyên truyền láo khoác cho một chế độ sát nhân. Không một người ngoài nào được biết rõ những vật phẩm cứu trợ từ nước ngoài gởi vào có tới tay những nạn nhân thiên tai hay không, bởi vì bọn cầm quyền quân phiệt đã ngăn cấm tất cả những nhân viên cứu trợ ngoại quốc nói chung không được đi kèm theo những kiện hàng cứu trợ để họ có thể trực tiếp điều động công việc phân phát.

Những người quan sát tình hình Miến Điện đã xác nhận là có những chứng cớ chỉ rõ bọn quân phiệt ở các cấp có tham lam tham nhũng trong công việc phân phát các vật phẩm cứu trợ. Cũng chính vì cái cố tật tham lam tham nhũng của cả bọn quân phiệt nên Ngân Hàng Thế Giới vừa có quyết định không cho Miến Điện vay tiền nữa; vả lại, bọn cầm quyền quân phiệt đã tiếm danh nhân dân Miến Điện để vay tiền quá nhiều rồi.

Sau hai tuần lễ Thống Tướng Than Shwe ẩn nấp kín đáo ở thủ đô mới Naypyidaw cách thủ đô cũ Ngưỡng Quang 320 cây số về phía bắc. Thủ đô mới Naypyidaw của bọn quân phiệt Miến Điện đã không bị nạn cuồng phong. Hơn ba năm về trước bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện sở dĩ phải đột ngột bỏ thành phố thủ đô Ngưỡng Quang cổ kính xinh đẹp của nhân dân Miến Điện để di chuyển về một thủ đô mới Naypyidaw được xây dựng như một pháo đài kiên cố ở một nơi hẻo lánh, cô lập với bên ngoài và lưu thông độc đạo, là vì họ lo sợ Mỹ và Đồng Minh tấn công lật đổ chế độ quân phiệt. Tuy nhiên, bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện lại quên rằng Mỹ và Đồng Minh luôn luôn chiếm ưu thế về không quân và hành quân không vận.

Thống Tướng Than Shwe là một tên đồ tể cầm đầu bọn quân phiệt đã chịu xuất hiện cùng với cả bọn đàn em trong những bộ quân phục màu xanh ô-liu được ủi hồ sạch sẻ thẳng nếp để chụp hình trình diễn những màn hài kịch phân phát đồ cứu trợ cho nạn nhân tại một trại tị nạn ở thành phố Ngưỡng Quang. Trong suốt hai tuần lễ vừa qua ông Tổng Thư Ký LHQ Ban Ki Moon đã không thể gọi điện thoại trực tiếp nói chuyện với tướng Than Shwe, vì không ai cho biết ông ta ẩn thân ở đâu.Đáng lẽ chỉ một vài ngày sau cơn cuồng phong Nargis là mức độ cứu trợ có qui mô lớn của cộng đồng quốc tế dành cho nạn nhân Miến Điện đã có thể ngang bằng sự cứu trợ nạn nhân của trận Sóng Thần ở Nam Dương năm 2004.

Bởi vì tập đoàn cầm quyền quân phiệt ngay từ đầu đã từ chối tiếp nhận vật phẩm cứu trợ và chuyên viên ngoại quốc phụ trách công tác cứu trợ trực tiếp, cho nên con số người chết càng lúc càng lên cao. Một con số ước lượng rất nhiều trẻ em, người già, và người bị thương đã không thể chịu đựng đói khát, đau đớn, kiệt sức kéo dài lâu hơn nên họ đã chết. Trong khi chờ đợi chiếu khán nhập cảnh Miến Điện rồi cuối cùng bị từ chối, hầu như tất cả chuyên viên cứu trợ ngoại quốc đã cảm thấy rất bức rức khổ tâm và bực tức cái bọn quân phiệt khốn kiếp kia chỉ nghĩ tới quyền lực và lợi lộc của chúng mà không ngó ngàng gì đến sự sống chết của người dân Miến Điện.

Nhiều chuyên viên cứu trợ đã cho biết nhận xét của họ là hiện nay bọn cầm quyền quân phiệt chỉ đáp ứng được có một phần mười (1/10) yêu cầu cứu trợ của nạn nhân trong toàn vùng đồng bằng Irrawaddy. Không có nước sạch để uống, không có gạo để nấu cơm cháo đỡ đói, không có thuốc để giảm đau nhức và sát trùng vết thương, không có thuốc để chặn đứng bệnh ỉa chảy, con số ước lượng 2.5 triệu nạn nhân còn sống sót đã đang mỏi mòn chờ đợi được nhận những vật phẩm cứu trợ, và họ đang phải cầm cự với bệnh ỉa chảy đã bộc phát ở nhiều nơi do nguồn nước mà họ đang tiêu dùng là ở hồ ao sông rạch đã hơn hai tuần qua bị ô nhiễm với nhiều xác người đã sình thối, nhiều xác trâu bò gà vịt đã tan rữa, và cứt đái bài tiết của người còn sống không giữ được vệ sinh. Một bác sĩ người Miến Điện phải giấu tên vì sợ bị trừng phạt, đã cho biết là hiện có rất nhiều người dân bị ỉa chảy, và có nguy cơ trở thành một trận dịch tả ghê gớm, đồng thời cùng với nhiều người dân bị thương nặng đã lặng lẽ nhắm mắt mãi mãi.

Nếu CUỒNG PHONG NARGIS GIẾT MỘT, QUÂN PHIỆT MIẾN ĐIỆN GIẾT MƯỜI là đúng sự thật, con số ước lượng 2.5 triệu người nhà tan cửa nát đói khát bệnh hoạn và dần dần kiệt sức chết mỏi chết mòn vì không nhận được sự cứu trợ kịp thời đúng mức, thì cả bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện phải chắc chắn bị kết tội cố ý diệt chủng. Bọn cầm quyền quân phiệt đã không lo khẩn cấp cứu trợ nạn nhân thiên tai, nhưng họ lại nhất quyết thực hiện cho bằng được cuộc trưng cầu dân ý về một bản hiến pháp mới của nước Miến Điện mà họ đã bỏ ra 14 năm để soạn thảo. Một bản hiến pháp mới chỉ nhằm mục đích duy nhất là củng cố quyền lực quân phiệt đến một trăm năm sau, và họ ép buộc người dân Miến Điện phải chấp nhận nó trong một thời điểm đau khổ chết chóc vì tai trời ách nước như vậy.

Trong khi cộng đồng quốc tế còn sửng sốt ngạc nhiên không thể tin rằng bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện lại có thể nhẫn tâm gián tiếp giết chết chính đồng bào ruột thịt của mình đang lâm cảnh thiên tai bằng cách lơ là chậm trễ cứu trợ nạn nhân, cộng đồng quốc tế cũng nhận thấy rõ bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện rất lo sợ bất cứ một ảnh hưởng ngoại tại nào cũng có thể làm suy yếu quyền lực của họ. Họ lo sợ luôn cả những người du khách ngoại quốc tới thăm viếng nước Miến Điện. Hiện nay tất cả du khách ngoại quốc đều không được phép đi vào vùng đồng bằng Irrawaddy bị thiên tai, một nơi mà những người lính Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ, Anh, và Pháp cùng với những bác sĩ và y tá quân y sẽ đem vào hàng chục ngàn tấn bọc nước uống đã lọc sạch, thực phẩm khô các loại có nhiều chất dinh dưỡng sẵn sàng để ăn để uống, và rất nhiều thuốc men đến với những người còn sống sót sau cơn cuồng phong Nargis. Cho tới hôm nay bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện vẫn còn quyết liệt từ chối những bác sĩ, y tá quân y, và rất nhiều vật phẩm cứu trợ từ những con tàu hải quân Mỹ, Anh, và Pháp đang đậu chờ ở ngoài khơi. Một lý do dễ hiểu là họ đã và đang lo sợ cho chế độ sát nhân của họ sẽ bị lật đổ.

Hiện nay đang có một số nhà ngoại giao và chính trị gia tây phương phát biểu một số nhận định về sự "cố ý diệt chủng của tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện" và nêu ra nguyên tắc "Trách Nhiệm Để Bảo Vệ - Responsibilty To Protect" của Liên Hiệp Quốc như là một chính nghĩa để xâm phạm chủ quyền của nước Miến Điện và buộc phải cứu trợ khẩn cấp những nạn nhân thiên tai ở cả vùng đồng bằng Irrawaddy bằng một sức mạnh quân sự khôn khéo và nhanh chóng trước khi sẽ có quá nhiều nạn nhân phải chết vì sự "cố ý diệt chủng của tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện".

Trước ngày Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc xảy ra một trận động đất gây thiệt hại nặng nề, Ngoại Trưởng Trung Cộng đã có lên tiếng cảnh cáo cộng đồng quốc tế nên tôn trọng những quyết định của tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện liên quan tới việc họ từ chối vật phẩm cứu trợ và chuyên viên cứu trợ người Âu, Mỹ không được cấp chiếu khán nhập cảnh Miến Điện. Trung Cộng là một đồng minh đã mạnh mẽ bảo vệ cho tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện, vì vậy ở Hội Đồng Bảo An LHQ Trung Cộng có thể dùng quyền phủ quyết để bác bỏ Nguyên Tắc "Trách Nhiệm Để Bảo Vệ" của LHQ được áp dụng để cứu trợ khẩn cấp nạn nhân thiên tai Miến Điện bằng những phương tiện quân sự của Mỹ và Đồng Minh.

Sau khi Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc bị một trận động đất mạnh, người ta lại nhận thấy hai hình ảnh rất khác biệt ở hai quốc gia bị thiên tai. Lần đầu tiên tập đoàn cầm quyền Trung Cộng bắt buộc phải mở rộng thông tin đa chiều để các tin tức về trận động đất được nhanh chóng loan đi khắp thế giới một cách trung thực; còn tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện vẫn cứ khăng khăng bưng bít sự thật. Giới lãnh đạo Trung Cộng đã lên tiếng yêu cầu cộng đồng quốc tế tiếp sức cứu trợ nạn nhân thiên tai; ngược lại, bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện từ chối chuyên viên cứu trợ ngoại quốc, và hạn chế việc nhận những vật phẩm cứu trợ của ngoại quốc gởi tới Miến Điện. Quân Đội Trung Cộng được sử dụng để tiếp sức cứu trợ nạn nhân thiên tai; trong khi Quân Đội Miến Điện thì chỉ lo săn sóc doanh trại của họ và canh giữ bảo vệ chế độ quân phiệt vì họ lo sợ Mỹ và Đồng Minh lợi dụng lúc vào cứu trợ sẽ xúi giục nạn nhân Miến Điện nổi dậy lật đổ chính quyền.

Hình như tất cả các tập đoàn cầm quyền quân phiệt Miến Điện ở các cấp vì tham quyền cố vị và tham lam của cải lợi lộc đã khiến cho họ bất lương và tàn ác đối với người dân của họ. Họ thực sự không có khả năng của người lãnh đạo đất nước Miến Điện. Họ phải trông cậy nhờ vả mọi thứ vào quan thầy Trung Cộng. Một sự kiện điển hình mới nhất chỉ rõ sự thấp kém hèn hạ quỵ luỵ của họ là sau khi Trung Cộng tuyên bố ba ngày cả nước treo cờ rũ để đau buồn tưởng nhớ tới những nạn nhân thiên tai động đất ở Tỉnh Tứ Xuyên, thì họ cũng mau mắn bắt chước làm theo giống y nguyên. Cũng ba ngày cả nước treo cờ rũ để đau buồn tưởng nhớ tới những nạn nhân thiên tai cuồng phong Nargis ở Vùng Đồng Bằng Irrawaddy. Đau buồn tưởng nhớ tới những người đã chết là một điều nên làm một cách thành tâm, nhưng chúng ta cần phải đau buồn và tưởng nhớ nhiều hơn tới những nạn nhân còn sống sót đang mỏi mòn chờ đợi được cứu trợ. Nếu những nạn nhân này không được cứu trợ càng sớm càng tốt, họ sẽ chết dần dần vì đói khát, bị thương đau đớn kiệt sức, và mắc các thứ bệnh nhưng không được điều trị kịp thời.

Nếu CUỒNG PHONG NARGIS GIẾT MỘT, QUÂN PHIỆT MIẾN ĐIỆN GIẾT MƯỜI là đúng sự thật, con số ước lượng 2.5 triệu người nhà tan cửa nát đói khát bệnh hoạn và dần dần kiệt sức chết mỏi chết mòn vì không nhận được sự cứu trợ kịp thời đúng mức, thì cả bọn cầm quyền quân phiệt Miến Điện phải chắc chắn bị kết tội cố ý diệt chủng./.

Thuỷ-Triều
22/05/2008

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

CON MA THẾ VẬN HỘI BẮC KINH KHÁT NƯỚC


CON MA THẾ VẬN HỘI BẮC KINH KHÁT NƯỚC
BEIJING OLYMPIC THIRSTY GHOST
Thuỷ-Triều

Tấm hình được tải xuống từ Blog http:// thirstyghosts2.blogspot. com /2007/04/ look-dont-torch.html

“Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh Khát Nước” cứ nghĩ rằng nó sẽ được Nhân Dân Đài Loan mở rượu sâm-pan ra đãi nó, nhưng không ngờ Nhân Dân Đài Loan đã dùng bình chửa lửa để xịt nó tắt ngỏm. Đó là nội dung của bức hí hoạ châm biếm mà chúng tôi xin phép Blogger ở mạng Thirstyghosts2. blogspot. com được trích đăng nêu trên để chia sẻ cùng với độc giả Việt Nam ở khắp nơi.

Có lẽ rất nhiều người Việt, nhất là người Việt đang ở trong nước Việt Nam đã không thèm biết tới Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 và Cây Đuốc Thế Vận. Một phần do bởi cuộc sống hàng ngày của họ quá vất vả vì tay làm hàm nhai, nên không còn đầu óc nào để biết tới Thế Vận Hội như một thứ xa xỉ phẩm. Một phần do bởi hầu như toàn thể giới truyền thông quốc doanh của Việt Cộng đã không tường thuật đầy đủ chi tiết về Thế Vận Hội Bắc Kinh và Cây Đuốc Thế Vận.

Kể từ tháng 4 năm 2007 sau khi tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng công bố một lộ trình rước Cây Đuốc Thế Vận vòng quanh thế giới dài nhất và tốn kém nhất trong lịch sử Thế Vận Hội, rất nhiều người Việt đã không biết rằng Nhân Dân Đài Loan đã mau chóng mạnh mẽ tuyên bố từ chối không tiếp rước Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh tại thủ đô Đài Bắc ở đảo quốc của họ. Quyết định bất ngờ này của Nhân Dân Đài Loan đã khiến cho tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng giật mình sửng sốt.

Mặc dù ở đầu môi thì cái chót lưỡi ngoại giao kêu gào lên án những kẻ lạm dụng thế vận hội để giải quyết các vấn đề chính trị được kèm theo, mọi người đều nhận thấy rõ Thế Vận Hội luôn luôn là một cơ hội để các quốc gia chính trị hoá nó, ngõ hầu gián tiếp thanh toán ân oán chính trị với nhau. Chẳng những các quốc gia tham dự thế vận hội đã lạm dụng nó như là một dịp tốt để trả đòn thù chính trị một quốc gia nào đó đối nghịch với mình, những cá nhân lực sĩ thế vận hội cũng đã lạm dụng nó như là một dịp tốt để bày tỏ thái độ chính trị của mình về một vấn đề chính trị mà bản thân người lực sĩ đó có quan tâm đến.

Một sự kiện điển hình của việc người lực sĩ thế vận hội bày tỏ thái độ chính trị của mình ngay trong thời gian thế vận hội là hai lực sĩ Mỹ Da Đen tên Tommie Smith và John Carlos, hai người đã chiếm huy chương vàng và huy chương đồng của môn chạy 200 mét ở Thế Vận Hội 1968. Sau khi đã nhận huy chương, cả hai người lực sĩ này đã im lặng đứng thẳng vung cao nắm tay của họ đang mang bao tay màu đen lên chào để bày tỏ sự ủng hộ “Chủ Nghĩa Dân Tộc Da Đen – Black Nationalism”. Hành động can đảm của họ đã khiến cho hầu hết khán giả thế vận hội vừa sửng sốt vừa thán phục, nhưng họ cũng phải trả một giá rất đắc là Uỷ Ban Thế Vận Hội Mỹ đã “treo cặp giò của họ” không cho họ chạy nữa kể từ đó.

Cựu lực sĩ Tommie Smith đã phát biểu là “Nếu bạn bày tỏ một lập trường của bạn trước bàng quan thiên hạ ở Thế Vận Hội, bạn sẽ phải hy sinh nhiều lắm. Tôi hoàn toàn tin rằng Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế sẽ còn trừng phạt những lực sĩ, có lẽ còn nặng nề hơn hình phạt của chúng tôi vào năm 1968. Trong lịch sử thế vận hội từ trước cho tới nay, có lẽ Thế Vận Hội Bắc Kinh là một Thế Vận Hội mang tính chất chính trị nhiều nhất. Chúng ta cần phải biết tại sao Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế đã quyết định đem Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 này tới một quốc gia độc đảng độc tài toàn trị như vậy. Đừng giả vờ là tiền bạc đã không có liên quan gì tới thế vận hội. Tuy nhiên, Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế phải có những trách nhiệm. Đây đã là một quyết định mà nó cần nhiều suy ngẫm hơn.”

Thật đúng như cựu lực sĩ Tommie Smith đã nói, Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 là một Thế Vận Hội Chính Trị ngay từ đầu do tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng khởi động. Vì muốn được quyền đăng cai thế vận hội, chính họ đã hứa hẹn cải thiện các hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc, cùng lúc mở rộng tự do báo chí qua việc cho phép các phóng viên ký giả ngoại quốc đến Trung Quốc và hoàn toàn được tự do trong thời gian trước thế vận hội và trong những ngày thế vận hội diễn ra ở Bắc Kinh.

Vào tháng 4 năm 2007 cũng chính họ đã chính trị hoá thế vận hội khi họ công bố một lộ trình rước cây đuốc thế vận vòng quanh thế giới được chia ra làm hai “lộ trình rước đuốc ở hải ngoại” đi qua những thành phố của ngoại quốc, và “lộ trình rước đuốc ở quốc nội” đi qua những thành phố thuộc quyền cai quản của Trung Cộng. Những người quan sát tinh ý đã nhận thấy ngay tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng đã giở trò ma mãnh chính trị núp dưới cái hình ảnh cây đuốc có vẽ hoa văn những “Đám Mây Hài Hoà” trên một “Hành Trình Hài Hoà”. Tuy nhiên cái âm mưu chính trị tinh ranh quỷ quyệt của họ cũng đã bị Nhân Dân Đài Loan nhìn thấu, và Nhân Dân Đài Loan đã mạnh mẽ từ chối tiếp rước Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh tại thủ đô Đài Bắc của đảo quốc Đài Loan.

Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 là một cơ hội trăm năm mới có một lần cho tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng khoe khoang với thế giới bên ngoài một nước Trung Quốc vĩ đại đa dạng về địa lý, khí hậu, nhân văn, tôn giáo, chủng tộc, phát triển kinh tế vượt bậc, và nhất là các hệ thống chính trị có khác nhau với hình thức các vùng lãnh thổ, các khu tự trị, nhưng có thể hoạt động hài hoà dưới sự lãnh đạo của đảng Trung Cộng. Đó là các khu tự trị Tây Tạng, khu tự trị Tân Cương, khu tự trị Nội Mông, và các vùng lãnh thổ Hồng Kông, Ma Cau, nhất là đảo Đài Loan. Tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng luôn luôn nghĩ rằng đảo Đài Loan là một vùng lãnh thổ không thể tách rời ra khỏi Trung Quốc. Trong khi ngược lại, Nhân Dân Đài Loan luôn luôn mong muốn đảo quốc của họ được độc lập và tự do. Chính vì vậy cả hai phía lãnh đạo Bắc Kinh và lãnh đạo Đài Bắc đều muốn lợi dụng công việc rước cây đuốc thế vận để củng cố lập trường của mình cho vững chắc hơn.

Phía lãnh đạo Bắc Kinh muốn nhấn mạnh rằng đảo Đài Loan là một vùng lãnh thổ của Trung Quốc cho nên cây đuốc thế vận sẽ được rước từ thành phố HCM của một nước cộng sản Việt Nam tới thành phố Đài Bắc vào ngày 30 tháng 4 trong một thời gian ngắn, rồi sau đó được rước qua Hồng Kông và Ma Cau. Cây đuốc thế vận đi qua cả ba nơi Đài Loan, Hồng Kông, và Ma Cau đều là những vùng lãnh thổ của Trung Quốc để bắt đầu một “lộ trình rước đuốc ở quốc nội”.

Phía lãnh đạo Đài Bắc đã tức khắc từ chối không chấp nhận để cho thành phố Đài Bắc của họ làm nơi khởi đầu của “lộ trình rước đuốc ở quốc nội” bởi vì đảo quốc Đài Loan đã từng là một quốc gia độc lập, đang độc lập, và sẽ còn độc lập. Như vậy, thủ đô Đài Bắc của họ sẽ hân hoan tiếp đón cây đuốc thế vận nếu nó nằm trên “lộ trình rước đuốc ở hải ngoại”; điều này có nghĩa là cây đuốc sẽ đến thủ đô Đài Bắc từ một thành phố ngoại quốc, và sẽ rời Đài Bắc để đến một thành phố ngoại quốc khác, chắc chắn không thuộc Trung Quốc, để nhấn mạnh tính cách độc lập của đảo quốc Đài Loan. Nếu phía lãnh đạo Bắc Kinh không đồng ý như vậy, thì Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh không được phép tới thủ đô Đài Bắc của đảo quốc Đài Loan.

Kết quả của hiệp thứ nhất thi đấu chính trị giữa Bắc Kinh và Đài Bắc nhân dịp có thế vận hội cho thấy Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh sau khi rời thành phố Sài Gòn trong đêm 29 tháng 4 đã đi thẳng tới Hồng Kông vào ngày 30 tháng 4 bởi vì Nhân Dân Đài Loan đã từ chối không tiếp đón nó. Đảo quốc Đài Loan độc lập, không phải là một vùng lãnh thổ không thể tách rời của Trung Quốc cho dù tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng cứ luôn đe doạ sử dụng bạo lực để thu phục Nhân Dân Đài Loan.

Trong khi giới lãnh đạo Đài Bắc dứt khoát từ chối không tiếp đón Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh để mạnh mẽ biểu lộ tính cách độc lập của đảo quốc Đài Loan, và không khiếp sợ mà phải chịu khuất phục trước những đe doạ bạo lực của Trung Cộng, thì cả hai giới cầm quyền Bình Nhưỡng của CS Bắc Hàn và Hà Nội của Việt Cộng đã hân hoan làm tròn bổn phận của những kẻ nô lệ Tàu Cộng ở hai nước chư hầu. Trên suốt “lộ trình rước đuốc ở hải ngoại”, Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh đi đến đâu cũng đều bị người dân ở đó biểu tình phản đối, chỉ có hai nơi mà Cây Đuốc Thế Vận được bình an là thủ đô Bình Nhưỡng của CS Bắc Hàn và thành phố HCM của Việt Cộng.

Giới cầm quyền Bình Nhưỡng đã ra lệnh cho hàng trăm ngàn người dân ở thủ đô Bình Nhưỡng đứng xếp hàng có trật tự dọc theo hai bên đường phất cờ Tàu Cộng và CS Bắc Hàn để chào đón cây đuốc. Còn giới cầm quyền Hà Nội thì trước khi rước cây đuốc ở thành phố HCM đã bắt giữ nhiều người dân Việt Nam có ý định biểu tình phản đối việc Tàu Cộng chiếm hai nhóm đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Giới cầm quyền Hà Nội đã cho phép hàng ngàn người Tàu Cộng mang theo bản đồ Trung Quốc và nhiều lá cờ đỏ Tàu Cộng có kích thước lớn tràn ngập đường phố trong lúc rước cây đuốc thế vận. Chỉ trong vòng bốn tiếng đồng hồ vào buổi tối của ngày 29 tháng 4, thành phố HCM của Việt Cộng đã bị tràn ngập bởi hàng ngàn người Tàu ồn ào reo hò tiếng Tàu và hàng ngàn lá cờ đỏ của Tàu Cộng đã che lấp những lá cờ đỏ của Việt Cộng lẻ loi treo ở những cột đèn. Cũng có một số ít người thị dân Sài Gòn hiếu kỳ tò mò muốn nhìn thấy Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh ra sao nên đến xem một cách im lặng và rất vô cảm (?).

Giới cầm quyền Hà Nội đã cho người Tàu Cộng mượn thành phố HCM của Việt Cộng để họ tha hồ rước cây đuốc thế vận của họ, phải không? Bởi vì trong thực tế của buổi tối ngày 29 tháng 4, đa số người thị dân Sài Gòn đã không còn lòng dạ nào mà tiếp rước Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh ôn dịch kia. Bởi vì trong thực tế của mấy ngày 26, 27, 28, 29 tháng 4 ở cả nước Việt Nam đã bị những kẻ lưu manh khốn nạn của chế độ phi nhân vô đạo dã tâm tung tin “gạo tăng giá” gấp đôi gấp ba, và gạo Việt Nam đang khan hiếm nên không xuất khẩu nữa. Cũng giống như toàn thể người dân Việt Nam trong cả nước nghèo khổ phải lo từng bữa cơm ăn không no, tất cả người thị dân Sài Gòn cũng phải lo chạy gạo vì cái tin “gạo tăng giá”. Họ đã không biết tới cây đuốc thế vận của Tàu Cộng được tiếp rước thế nào ở thành phố của họ.

Hơn nữa, một cách làm ra điều bí ẩn có chủ ý là hầu như toàn thể báo chí quốc doanh, đài phát thanh, và đài truyền hình của Việt Cộng đã không nói nhiều tới cuộc tiếp đón cây đuốc ôn dịch kia, cho nên đa số người thị dân Sài Gòn đã không biết gì. Chỉ sau khi hàng ngàn người Tàu Cộng đã hoàn tất lộ trình rước đuốc ở Sài Gòn trong buổi tối ngày 29 tháng 4, thì ngày hôm sau 30 tháng 4 giới truyền thông quốc doanh của Việt Cộng mới loan tin và đăng tải hình ảnh. Ngày 30 tháng 4 năm 2008 tại thành phố Sài Gòn của người thị dân Sài Gòn đuợc nhìn thấy trên báo đài của Việt Cộng hàng ngàn người Tàu Cộng ồn ào reo hò tiếng Tàu và hàng ngàn lá cờ đỏ Tàu Cộng tràn ngập thành phố Sài Gòn. Cái thành quả của ngày 30 tháng 4 của Việt Cộng là được toàn dân Việt Nam, nhất là người thị dân Sài Gòn, thấy rõ ràng cả một bè lũ Việt Cộng đã buôn dân bán nước Việt Nam, và làm chư hầu tay sai cho Tàu Cộng.

Vì bè lũ Việt Cộng là chư hầu tay sai của Tàu Cộng, cho nên sau khi giới lãnh đạo Đài Bắc quyết liệt từ chối không để thủ đô Đài Bắc của họ làm nơi khởi đầu “lộ trình rước đuốc ở quốc nội” thì bè lũ Việt Cộng lại hân hoan dùng thành phố HCM của Việt Cộng để thay thế. Có phải giữa hai giới cầm quyền Bắc Kinh và Hà Nội đã có một mật ước để “hô biến” đất nước Việt Nam thành một khu tự trị mang tên Quảng Nam, cũng như Quảng Đông và Quảng Tây là những lãnh thổ lệ thuộc Trung Quốc?

Hôm nay là ngày 8 tháng 5 năm 2008 Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh đang được chuẩn bị trèo lên ngọn Everest đỉnh núi cao nhất thế giới trong một nổ lực quyết liệt của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp để bày tỏ với thế giới cái tham vọng của Chủ-Nghĩa-Dân-Tộc-Siêu-Đẳng-Đại-Hán ngất trời của họ. Chúng tôi đi ngược lại để nói rằng “Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh Khát Nước” qua cái hình ảnh của bức hí hoạ châm biếm được trích dẫn nêu trên.

Trong khi ở nước Việt Nam có những kẻ khốn nạn dù không phải là dân tộc Hán nhưng hèn hạ cam tâm làm kiếp-khuyển-mã tay sai cho Tàu Cộng để buôn dân bán nước Việt Nam mà vinh thân phì gia, thì ở đảo quốc Đài Loan lại có những người chính tông Hán Tộc nhưng trước sau như một đã hạ quyết tâm không chịu khuất phục trước những đe doạ bạo lực của Tàu Cộng. Cũng giống như ở tiểu quốc Tây Tạng, mặc dù nó đang bị bạo quyền Tàu Cộng ép buộc khoát lên trên thân thể của nó chiếc áo của khu tự trị, nhưng nhân dân Tây Tạng luôn luôn nhớ rõ rằng Tây Tạng là một tiểu quốc độc lập đã đang bị bạo quyền Tàu Cộng chiếm đóng cai trị độc tài trong thời gian hơn 50 năm nay. Vì vậy toàn thể nhân dân Tây Tạng đã mạnh mẽ biểu tình phản đối Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh và yêu cầu nó không được mang đến thủ đô Lhasa của tiểu quốc Tây Tạng chỉ với một lý do giản dị vì Tây Tạng là một tiểu quốc bị Tàu Cộng cưỡng chiếm chứ không phải là lãnh thổ của Trung Quốc.

Kết luận, Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 đã mang nặng tính cách chính trị nhất trong lịch sử thế vận hội từ trước tới nay là do những sự kiện sơ lược nêu trên. Đối với nhân dân Đài Loan thì Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh chỉ là một Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh Khát Nước. Còn đối với nhân dân Việt Nam, mọi người đã đang phải phân biệt rõ ràng nhân dân Việt Nam khác với bè lũ cầm quyền Việt Cộng bán nước hiện nay, thì Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh cũng là một Con Ma Thế Vận Hội đã đến thành phố Sài Gòn thân yêu của họ trong đêm tối một cách bất thường, vì trong khi các thành phố khác tiếp đón cây đuốc vào lúc ban ngày thì bè lũ Việt Cộng tay sai của Tàu Cộng lại nhượng quyền cho người Tàu Cộng thao túng rước Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh của họ vào lúc ban đêm tại thành phố Sài Gòn. Bè lũ Việt Cộng bán nước đã hợp đồng với quan thầy Tàu Cộng của chúng để sử dụng Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh đe doạ nhân dân Việt Nam, nhất là người thị dân Sài Gòn, vừa mới lo sợ bị chết đói vì không có gạo để ăn, tiếp theo lại phải sợ hãi Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh mà phải ở lại trong nhà vào đêm 29 tháng 4, và chỉ được u buồn uất hận tủi nhục cho kiếp nô lệ Tàu Cộng, rồi tiếp theo là ngày 30 tháng 4 toàn thể nhân dân Việt Nam tưởng nhớ tới quốc hận đất nước suy vong như một hệ luỵ tất yếu của chế độ Việt Cộng tay sai của Tàu Cộng.

Nhân Dân Đài Loan và Nhân Dân Tây Tạng đã dứt khoát không khiếp sợ Con Ma Thế Vận Hội Bắc Kinh, thế còn Nhân Dân Việt Nam thì sao? Nhân Dân Việt Nam hãy mạnh mẽ vùng lên đập tan bè lũ Việt Cộng bán nước buôn dân.

(Rất tiếc là tác giả đã cố ý dùng quá nhiều điệp ngữ và điệp ý trong bài văn được cố ý viết một cách hơi luông tuồng này, nhưng ở mỗi đoạn văn có những hàm ý khác nhau. Xin quí vị vui lòng tha lỗi cho tác giả. 08/05/2008)

Thuỷ-Triều

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2008

VÌ THẾ VẬN HỘI 2008 TRUNG CỘNG TRỤC XUẤT SINH VIÊN NGOẠI QUỐC VÀ NGƯỜI TỊ NẠN


VÌ THẾ VẬN HỘI 2008 TRUNG CỘNG TRỤC XUẤT SINH VIÊN NGOẠI QUỐC VÀ NGƯỜI TỊ NẠN
BECAUSE OF BEIJING OLYMPIC 2008 RED CHINA EXPELS FOREIGN STUDENTS AND REFUGEES
Thuỷ-Triều

(Tấm hình của website Beau Bo D'Or www-bbdo-co-uk./blog/archives/540-Người biểu tình nổi tiếng một mình đã chặn đứng cả một đoàn xe tăng Trung Cộng trong biến cố Quảng Trường Thiên An Môn 1989. Hiện nay giới cầm quyền Trung Cộng cũng đang quân-sự-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008.)

Một nguồn tin đáng tin cậy từ Bắc Kinh cho biết rằng giới cầm quyền Trung Cộng đang có kế hoạch ra lệnh cho tất cả sinh viên ngoại quốc phải rời khỏi Trung Quốc trước khi Thế Vận Hội Bắc Kinh khai mạc trong tháng 8; hơn nữa, họ còn hạn chế và kiểm soát chặt chẽ hơn việc cấp chiếu khán nhập cảnh nhiều lần và khứ hồi ngắn hạn lộ trình Hong Kong-Trung Quốc cho thương gia và du khách ngoại quốc. Điều đáng quan tâm nhất là giới cầm quyền Trung Cộng sẽ trục xuất tất cả 180 người tị nạn hiện đang tạm trú ở Bắc Kinh trở về cố quốc của họ.

Một nữ phát ngôn viên của Trường Đại Học Bắc Kinh đã cho biết rằng "Cho dù các sinh viên ngoại quốc này phải tiếp tục việc học của họ trong tháng Chín, họ cũng cần phải rời khỏi Bắc Kinh trong cả hai tháng Bảy và tháng Tám."

Trường Đại Học Bắc Kinh là một trong những trường đại học có uy tín nhất của Trung Quốc, và hàng năm có hàng ngàn sinh viên ngoại quốc ghi danh theo học các khoá học ngôn ngữ, mỹ thuật, văn hoá, văn chương Trung Hoa, và các khoá học khác. Cô phát ngôn viên còn cho biết thêm là bởi vì Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 sắp tới cho nên tất cả sinh viên ngoại quốc có hai-tháng-được-phép-vắng-mặt, và được áp dụng cho tất cả các trường đại học tại thủ đô Bắc Kinh và ở các thành phố khác trong nước Trung Quốc. Vì đây là một mệnh lệnh của cấp lãnh đạo trung ương nên nhà trường cần phải nghiêm túc chấp hành.

Một viên chức giáo dục Tây Phương đã ước tính là có ít nhất 10 ngàn sinh viên ngoại quốc hiện đang theo học tại các trường đại học ở thủ đô Bắc Kinh, hoặc đã ghi danh để đến Trung Quốc học các khoá học mùa hè 2008, và họ sẽ bị ảnh hưởng bởi mệnh lệnh trục xuất quá đột ngột này. Và cô phát ngôn viên của trường Đại Học Bắc Kinh đã xác nhận là tất cả các khoá học ngắn hạn trong mùa hè 2008 dành cho người ngoại quốc đều đã bị huỷ bỏ rồi.

Theo số liệu thống kê của Bộ Giáo Dục Trung Quốc thì trong năm 2007 đã có 190 ngàn sinh viên ngoại quốc của 188 quốc gia đã đến học tập ở các trường đại học tại hầu hết các thành phố lớn của Trung quốc.

Người ta không được biết rõ chi tiết thực hiện kế hoạch "trục xuất đột ngột" này như thế nào. Có phải từng cá nhân sinh viên ngoại quốc tự giác tự nguyện tự lo liệu vé máy bay để rời khỏi Trung Quốc và sẽ quay trở lại vào tháng Chín để tiếp tục việc học, hay họ phải chờ giới cầm quyền Trung Cộng ra lệnh tập trung họ lại ở một địa điểm nào đó rồi cấp phát cho họ những vé máy bay khứ hồi để về quê nghỉ hè này? Nếu có những người không muốn rời khỏi Bắc Kinh vì một lý do đơn giản là họ muốn được xem Thế Vận Hội cho nên họ trốn ở lại, thì giới cầm quyền Trung Cộng và nhà trường sẽ giải quyết ra sao? Khi họ bị bắt gặp trốn ở lại thì họ sẽ bị cầm giữ ở một nơi nào đó cách xa Bắc Kinh hay không? Nhưng tại sao giới cầm quyền Trung Cộng lại đột nhiên sợ hãi tất cả sinh viên ngoại quốc hiện đang ở trong nội địa Trung Quốc?

Đang có một suy đoán là trong thời gian thế vận hội đang diễn ra và đột nhiên lại có một biến cố nào đó xảy ra song song với nó, thì tất cả sinh viên ngoại quốc lại ngẫu nhiên trở thành một lực lượng thông tin tại chỗ trung thực và hùng hậu để truyền đi những tin tức sốt dẻo về cho thân nhân hoặc bạn bè của họ ở quê nhà; như vậy là cả thế giới bên ngoài sẽ biết tường tận sự thật của một biến cố, giả thiết xảy ra, làm cho tình hình thế vận hội xấu hơn. Dù sao, đây chỉ là một suy đoán để lý giải cái hiện tượng bất thường của giới cầm quyền Trung Cộng khi họ ra lệnh các trường đại học phải huỷ bỏ các khoá học mùa hè dành cho người ngoại quốc và "trục xuất đột ngột" tất cả sinh viên ngoại quốc trong cả hai tháng Bảy và tháng Tám trước ngày Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 khai mạc.

Thêm vào sự kiện sinh viên ngoại quốc phải cam chịu "trục xuất đột ngột" là hiện nay cũng đang có những nhóm thương gia ngoại quốc và các viên chức ngoại giao lên tiếng phàn nàn về việc giới cầm quyền Trung Cộng đã hầu như hạn chế một cách nghiêm ngặt việc cấp chiếu khán nhập cảnh Trung Quốc ngắn hạn và khứ hồi nhiều lần, nhất là trên lộ trình Hong Kong – Trung Quốc vì lý do thương vụ và nghiệp vụ. Đang có nhiều văn phòng thương nghiệp ngoại quốc tại thành phố Bắc Kinh lên tiếng phàn nàn rằng bởi vì sự hạn chế mới này mà họ không thể nào phân bố nhân viên ngoại quốc cần thiết để điền khuyết vào những chức vụ còn trống cho tới đầu tháng Chín.

Theo nguồn tin đáng tin cậy từ Bắc Kinh là sự hạn chế gay gắt này sẽ gây ảnh hưởng mạnh lên tất cả các quốc gia đang có giao dịch với Trung Quốc, và chắc chắn họ sẽ đặt vấn đề này để phản đối giới cầm quyền Trung Cộng cho dù cố ý hay vô tình cũng làm tổn hại tới thương vụ hoặc nghiệp vụ của họ.

Giới cầm quyền Trung Cộng đã rõ ràng là vì Thế Vận Hội Bắc Kinh mà có "những biện pháp an ninh bất thường" làm mất lòng người như vậy. Họ đã căn cứ vào những bản báo cáo của Bộ Công An Trung Cộng rằng các lực lượng công an đã phát hiện và phá vỡ hai âm mưu khủng bố nhắm vào Thế Vận Hội Bắc Kinh. Bộ Ngoại Giao Trung Cộng cũng đã lên tiếng giải thích và biện hộ là trong quá khứ thì các nước khác cũng đã có những biện pháp an ninh tương tự như vậy, và sự hạn chế trong việc cấp chiếu khán nhập cảnh Trung Quốc hiện tại cũng được căn cứ theo luật pháp hiện hành.

Cô Jiang Yu, nữ phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Cộng, nói thêm về sự hạn chế này là "sẽ không có một ảnh hưởng nào lên các hoạt động bình thường của các thương vụ hay nghiệp vụ của người ngoại quốc ở trong nước Trung Quốc. Nếu so sánh với việc cấp chiếu khán nhập cảnh của những nước khác, thì việc cấp chiếu khán nhập cảnh của Trung Quốc là thuận tiện hơn nhiều." Bộ Ngoại Giao Trung Cộng đã yêu cầu những người ngoại quốc nào đang có mặt ở Hong Kong nhưng không làm việc lâu dài hoặc không sống thường trú tại Hong Kong thì phải xin chiếu khán nhập cảnh Trung Quốc tại Toà Đại Sứ Trung Cộng ở quốc gia của mình. Điều này có nghĩa rõ ràng là hiện tại một người ngoại quốc không phải thường trú nhân tại Hong Kong thì không dễ dàng được phép nhập cảnh nội địa Trung Quốc mặc dù người ấy đang ở Hong Kong và bất ngờ nổi hứng muốn đi vào đại lục trong một thời gian ngắn, vài ngày hay một tuần.

Cũng đã có một phản ứng rõ rệt nhất là Ông Joerg Wuttke, Trưởng Phòng Thương Mãi Liên Âu, đã lên tiếng chỉ trích giới cầm quyền Trung Cộng về việc hạn chế cấp chiếu khán nhập cảnh Trung Quốc cho thương gia ngoại quốc đang không-thường-trú tại Hong Kong, và Ông Joerg Wuttke còn nói rằng sự hạn chế mới này "thật sự phiền toái" cho hầu như mọi người ngoại quốc nào muốn tới Trung Quốc trong ngắn hạn và khứ hồi nhiều lần trên lộ trình Hong Kong và các thành phố nội địa Trung Quốc; hơn nữa, nó "thực sự phiền toái" là bởi vì nó không rõ ràng và nó đã không được chính thức công bố.

Không ai được biết là biện pháp hạn chế cấp chiếu khán nhập cảnh này có phải tạm thời được áp dụng trong thời gian những tháng trước Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 tại Bắc Kinh hay không, nhưng nếu nó chỉ kéo dài tới tháng Chín thì cũng quá đủ khiến cho những người ngoại quốc có thương vụ và nghiệp vụ với Trung Quốc cảm thấy "thực sự phiền toái".

Riêng về vấn đề của 180 người tị nạn tại Trung Quốc hiện nay, Cô Jennifer Pagonis, nữ phát ngôn viên của Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, đã cho biết Cao Uỷ Tị Nạn LHQ rất quan tâm đến những người tị nạn hiện đang tạm trú tại thành phố Bắc Kinh. Họ đã đang và sẽ bị giới cầm quyền Trung Cộng giao trả lại cho nhà cầm quyền ở quốc gia gốc của họ trong thời gian trước Thế Vận Hội Bắc Kinh. Trong một bản tuyên bố của Cao Uỷ Tị Nạn LHQ đã có đề cập tới trường hợp của một thiếu niên 17 tuổi tị nạn cô độc vì không có thân nhân đi theo đã bị giới cầm quyền Trung Cộng đến tận nơi tạm trú ở Bắc Kinh bắt đi rồi trục xuất về quốc gia gốc của em vào ngày 3 tháng 4 vừa qua.

Những tin tức về việc trục xuất người tị nạn đang tạm trú ở Bắc Kinh đã đang khiến cho 180 người tị nạn, những người đã được ghi trong hồ sơ của Cao Uỷ Tị Nạn LHQ, cảm thấy bàng hoàng lo sợ cho số phận của họ. Trong bản tuyên bố của Cao Ủy Tị Nạn LHQ còn nói thêm rằng sự kiện giới cầm quyền Trung Cộng trục xuất 180 người tị nạn đang tạm trú ở Bắc Kinh là một vi phạm nghiêm trọng Hiến Chương Tị Nạn 1951 của Liên Hiệp Quốc.

Trong thời gian chuẩn bị Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 giới cầm quyền Trung Cộng đã đang có những biện pháp an ninh bất thường "thực sự phiền toái" làm mất lòng mọi người. Thêm vào cái ý đồ chính-trị- hoá-thế-vận-hội, có lẽ giới cầm quyền Trung Cộng cũng muốn quân-sự-hoá-thế-vận-hội để bảo vệ thành quả của việc đăng cai thế vận hội và giữ thể diện của mình với cộng đồng quốc tế bằng một lực lượng gồm cả trăm ngàn nhân viên an ninh sẽ có mặt thường xuyên ở các sân vận động trong suốt thời gian của thế vận hội. Có lẽ giới cầm quyền Trung Cộng đã nghi ngờ và e ngại rằng những người có thể bất ngờ gây ra bất lợi cho họ là những sinh viên ngoại quốc đang ở trong nội địa Trung Quốc và những người ngoại quốc không thường trú tại Hong Kong nhưng đã có thể nhập cảnh nội địa Trung Quốc nhiều lần và ngắn hạn khứ hồi từ Hong Kong.

Chính vì lòng nghi kỵ và tính sợ hãi sự thật nên giới cầm quyền Trung Cộng đã khống chế giới truyền thông quốc nội và hạn chế tối đa giới truyền thông ngoại quốc trong thời gian gần đây. Họ đã không tôn trọng lời hứa của chính họ khi đuợc trao quyền đăng cai thế vận hội, đó là họ phải để cho giới truyền thông ngoại quốc được tới Trung Quốc và được hoàn toàn tự do trong thời gian trước và trong những ngày của thế vận hội. Tuy nhiên, khi có biến cố Lhasa-Tây Tạng, mọi người đều đã biết rõ là giới cầm quyền Trung Cộng đã gian xảo không giữ lời hứa, và rồi hiện nay họ lại đang bày ra những biện pháp an ninh bất thường "thực sự phiền toái" làm mất lòng mọi người như vừa kể trên. Họ lo sợ là tất cả sinh viên ngoại quốc hiện đang ở trong nội địa Trung Quốc sẽ trở thành những ký giả nghiệp dư có lương tri để nói lên những sự thật ở bên trong Trung Quốc cho thế giới bên ngoài biết.

Vì tính sợ hãi sự thật, họ quyết định "trục xuất đột ngột" tất cả sinh viên ngoại quốc trong cả hai tháng Bảy và tháng Tám trước Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008./.

Thuỷ-Triều
21/04/2008

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2008

TRUNG QUỐC CÓ SẴN SÀNG CHO THẾ VẬN HỘI CHƯA?


TRUNG QUỐC CÓ SẴN SÀNG CHO THẾ VẬN HỘI CHƯA?
Thuỷ-Triều


Còn thêm một trăm hai mươi ngày nữa là tới ngày 8 tháng 8 năm 2008 ngày lễ khai mạc Thế Vận Hội tại Bắc Kinh, nhưng hiện nay rất nhiều người đang thắc mắc rằng nước Trung Quốc có sẵn sàng cho Thế Vận Hội chưa.


Uỷ Ban Thế Vận Hội Bắc Kinh đã có ước muốn con số hơn một triệu rưỡi người tham dự thưởng ngoạn các cuộc tranh tài thế vận, bao gồm 500.000 người khách đến từ nước ngoài. Một triệu người ở trong nước đi xem bởi vì đây là Thế Vận Hội lần đầu tiên được tổ chức tại Trung Quốc và người Trung Quốc rất hãnh diện về nó.


Tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng ở Bắc Kinh đã lớn tiếng phản đối một số chính trị gia tây phương về việc chính-trị-hoá Thế Vận Hội 2008. Tuy nhiên, việc chính-trị-hoá Thế Vận Hội đã từng xảy ra trong lịch sử thế vận hội ở các nước đăng cai nó trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh. Một thí dụ cụ thể như là Hoa Kỳ đã tẩy chay Thế Vận Hội Moscow, và để trả đủa, Liên Sô đã tẩy chay Thế Vận Hội Los Angeles. Thế Vận Hội đã không thể nào chỉ là những cuộc tranh tài thể thao thuần tuý giữa các quốc gia với nhau. Giáo Sư William Kelly ở trường Đại Học Yale đã nhận xét, “Mỗi Thế Vận Hội đều bị chính-trị-hoá bởi vì mỗi Thế Vận Hội là một cuộc thi đấu chính trị - Every Olympics is politicized because every Olympics is a political event.”


Ngược lại, cũng đã có những nhận định lên án chính tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng mới là những thủ phạm đã chính-trị-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 của họ. Chính họ đã chính-trị-hoá Thế Vận Hội bằng hình ảnh những đám mây hoà hoà được vẽ hoa văn trên nửa phần trên của Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh và một biểu ngữ Hành Trình Hài Hoà được viết trên phần đầu của thân chiếc máy bay Hàng Không Trung Quốc được dành riêng để chở Ngọn Lửa Olympic và Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh đi vòng quanh thế giới để quảng cáo tuyên truyền cho một xã hội hài hoà Trung Quốc. Hơn nữa, họ cũng đã chỉ định một Uỷ Viên Thường Vụ Trung Ương Đảng để phụ trách tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh, và họ đã lớn tiếng khoe khoang con số nhiều vị nguyên thủ quốc gia đã đồng ý sẵn sàng tham dự buổi lễ khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh vào ngày 08 tháng 08 năm 2008. Theo sự tin tưởng dị đoan trong dân gian Trung Quốc thì những con số 888 đem lại cho họ những đại-cát-đại-tường-đại-lợi-đại-hỷ-đại-thắng mọi chuyện! Chính họ, các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp trong cả nước Trung Quốc mới là thủ phạm đã chính-trị-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh của họ trong nổ lực xoá bỏ căn bệnh MẶC-CẢM-BỆNH-PHU kinh niên trong ký ức của nhân dân Trung Quốc và để làm sống lại mãnh liệt tình tự dân tộc siêu đẳng Đại Hán. Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp có thể đã nhìn thấy được viễn ảnh một Trung Quốc không còn chấp nhận chủ nghĩa cộng sản bất hảo lâu hơn nữa, cho nên họ phải khôi phục chủ nghĩa dân tộc siêu đẳng Đại Hán để thay thế trong khi họ vẫn còn có thể tiếp tục khống chế toàn xã hội Trung Quốc gồm có năm chủng tộc chính là Hán Mãn Mông Hồi Tạng chung sống hài hoà như họ từng mong muốn.


Cái ý đồ chính-trị-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp rất dễ dàng được nhận ra ngay. Họ muốn lợi dụng nhân dịp Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 để khoe khoang ra thế giới bên ngoài tất cả những thành quả phát triển “thần tốc thần kỳ” của họ đã đạt được chỉ trong ba mươi năm (1978 – 2008) bao gồm những toà nhà chọc trời và những cao ốc rộng lớn với đầy đủ tiện nghi tối tân ở tại các thành phố lớn; những hệ thống giao thông cầu đường mở rộng hiện đại; những đường xe lửa tốc hành nối liền thủ đô Bắc Kinh với các thành phố lớn trong nước; đặc biệt là một tuyến đường xe lửa hoả tốc-bullet train với đầu máy do chính Trung Quốc chế tạo đạt tới vận tốc 300 cây số giờ và sẽ được đưa vào sử dụng trong đầu tháng 8 nhân dịp Thế Vận Hội để nối liền thành phố Tianjin với thủ đô Bắc Kinh trong vòng 30 phút. Nhưng có một tuyến đường sắt đáng kể nhất là tuyến đường sắt dài 4.064 cây số nối liền thủ đô Bắc Kinh với thủ đô Lhasa của Tây Tạng gồm có một đoạn đường sắt cao nhất thế giới dài 1.110 cây số mà có nơi ở một độ cao 5.072 mét trên mực nước biển. Tuyến đường sắt nối liền Bắc Kinh và Lhasa này chủ yếu phục vụ cho kỷ nghệ du lịch Trung Quốc, và mục đích quan trọng sau cùng là khuyến khích gia tăng nhanh hơn công cuộc di dân Hán tộc tới định cư tại Tây Tạng. Có một nghi vấn đã khiến cho mọi người phải thắc mắc là tại sao trong lúc giới cầm quyền Trung Cộng nghiêm khắc áp dụng chính sách “Một Con”, thì họ lại cho phép những người đàn ông Hán tộc được kết hôn hoặc chung sống với những phụ nữ người Tây Tạng và có quyền sinh sản bao nhiêu con tuỳ thích. Đây cũng là một trong nhiều cách được giới cầm quyền Trung Cộng đã đang ra sức cưỡng ép đồng hoá nhân dân Tây Tạng nhằm tạo ra một Khu Tự Trị Tây Tạng không thể tách rời khỏi lãnh thổ Trung Quốc; tuy nhiên, nó cũng đã đang bị toàn thể người dân Tây Tạng tại địa phương chống đối mạnh mẽ chính sách “Hán-Tạng-Đa-Nhi-Hậu-Hán-Hoá” của giới cầm quyền Trung Cộng.


Trở lại vấn đề chính-trị-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh, người ta có thể nhận thấy ngay là các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang ra hết sức để làm thay đổi thành phố Bắc Kinh lạc hậu trở nên một thành phố tân thời thích hợp với những nhu cầu sinh hoạt hàng ngày của người tây phương văn minh. Để quảng cáo tuyên truyền cho một bộ mặt thành phố Bắc Kinh sạch sẻ vệ sinh đúng tiêu chuẩn quốc tế, thì dù muốn dù không họ cũng đã đang chính-tri-hoá Thế Vận Hội tại Bắc Kinh vào Mùa Hè năm 2008. Trên thực tế cách giải quyết các vấn đề sinh hoạt hàng ngày của người dân ở bất cứ nơi nào trong bất cứ nước nào cũng là những chuyện có tính cách chính trị vì luôn luôn có liên quan tới các quyền sống của con người nói chung. Nói cụ thể cho dễ hiểu như người dân trong thành phố Bắc Kinh có quyền đòi hỏi được hít thở không khí trong sạch và được uống những nguồn nước uống không bị nhiễm độc. Đó chính là quyền sống căn bản của con người mà nhân dân ở Bắc Kinh cũng giống như nhân dân ở một nước dân chủ tự do đương nhiên được thụ hưởng.


Các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp cũng đã nhận biết được rõ ràng là họ đã đang phải đối phó với vấn đề ô nhiễm môi sinh rất trầm trọng ở trong nước Trung Quốc một cách rất khẩn trương. Song song với những nguồn nước được dùng trong sinh hoạt hàng ngày đã đang càng lúc càng khan hiếm và ô nhiễm quá mức khiến cho các loại cá không thể sống được nữa là bầu không khí của các thành phố lớn ở Trung Quốc và nhất là tại Bắc Kinh đã đang mịt mù u ám khói xe xăng dầu, khói nhà máy của các khu chế xuất và bụi bặm bay toả ra từ các công trường xây dựng. Tất cả những thứ khói bụi mùi hôi đó quyện lại với nhau làm cho ô nhiễm bầu không khí của các thành phố lớn và Bắc Kinh quá độ khiến cho người dân phải dùng khẩu trang hoặc chiếc khăn tay để bịt mũi bịt miệng lại mỗi khi đi ra đường. Nhưng còn những lực sĩ những vận động viên ngoại quốc tới Bắc Kinh để tranh tài Thế Vận Hội Mùa Hè này thì có phải bịt miệng bịt mũi của họ lại hay không?
Ông Jacques Rogge, Chủ Tịch Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế cũng đã phải lên tiếng cảnh cáo Uỷ Ban Thế Vận Hội Bắc Kinh là tình trạng ô nhiễm không khí phải được cải thiện và bầu không khí Bắc Kinh không nên làm hại tới sức khoẻ của những lực sĩ và những vận động viên tới Bắc Kinh tranh tài trong mùa hè này. Ông Jacques Rogge còn nói thêm là sự ô nhiễm không khí tại Bắc Kinh có thể ảnh hưởng xấu lên thể lực thi đấu của những lực sĩ và những vận động viên tranh tài ở ngoài trời.


Có một trường hợp điển hình của lực sĩ nổi tiếng thế giới về môn chạy đường dài tên là Haile Gebrselassie của nước Ethiopia đã cho biết là ông ta sẽ không tham gia tranh tài chạy đường dài ở Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 bởi vì ông ta không chịu nổi sự ô nhiễm không khí ở Bắc Kinh.
Uỷ Ban Thế Vận Hội Bắc Kinh và các viên chức hữu trách tại thành phố Bắc Kinh cũng đã hứa hẹn giải quyết triệt để vấn đề ô nhiễm không khí của Bắc Kinh xong ngay trước ngày khai mạc Thế Vận Hội; tuy nhiên, riêng ông Jacques Rogge thì không lấy gì làm chắc chắn.


Cho tới ngày hôm nay là còn 120 ngày nữa tới ngày khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh, nhưng các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã không để dành ra một ngân khoản nào để làm sạch không khí của bầu không gian bao trùm thủ đô Bắc Kinh, hoặc có giải quyết hiệu quả những vụ kẹt xe lâu hàng giờ, hoặc có biện pháp nào khiến cho các ống khói nhà máy không nhả ra khói, những công trường xây dựng thôi làm cho bụi bặm bay toả ra khắp nơi. Có lẽ họ chỉ chờ cho tới một ngày trước ngày khai mạc Thế Vận Hội là họ ra lệnh cho mọi tài xế, mọi nhà máy, mọi công trường đều nghỉ làm việc thì không có khói xăng dầu, khói nhà máy, và bụi bặm để mọi người vui chơi hưởng thụ thưởng ngoạn các cuộc tranh tài thế vận hội? Có lẽ họ nghĩ chắc rằng như vậy là họ giải quyết có hiệu quả tức khắc vấn đề ô nhiễm không khí tại Bắc Kinh để những lực sĩ và những vận động viên quốc tế an tâm mà thi đấu với nhau? Vấn đề ô nhiễm không khí do mỗi người hút thuốc lá gây ra cũng đã được ông Thủ Tướng Trung Cộng hứa hẹn là “Thế Vận Hội Bắc Kinh sẽ không có hút thuốc - the Beijing Olympics would be “smoke-free”. Thống kê có con số ước chừng 320 triệu người Trung Quốc đang hút thuốc lá mỗi ngày, và số người này chắc chắn sẽ là những khán giả trong số một triệu khán giả trong nước sẽ đi xem các trận tranh tài thế vận. Như vậy, khi ông Thủ Tướng Trung Cộng đã hứa hẹn “Thế Vận Hội Bắc Kinh sẽ không có hút thuốc” thì có nghĩa là ông thủ tướng sẽ ra lệnh cấm họ hút thuốc trong những ngày họ đi xem thế vận hội?


Gần đây, trong một cuộc hội thảo về các vấn đề Thế Vận Hội được trường Đại Học Hồng Kông chủ trì, Ông Yu Bu, một phụ tá của Trưởng Uỷ Ban Tổ Chức Thế Vận Hội Bắc Kinh đã khiến cho hầu hết các thính giả ở hội trường lúc đó phải kinh ngạc khi nghe ông ta phát biểu “Tôi nghĩ rằng Trung Quốc “chưa sẵn sàng” cho Thế Vận Hội Mùa Hè 2008. Vẫn còn quá nhiều công việc phải làm cho xong.”


Là một chuyên viên có nhiều kinh nghiệm về các vấn đề thế vận hội, ông Yu Bu biết rất rõ nhóm chữ “chưa sẵn sàng” có một ý nghĩa cụ thể chính xác như thế nào. Thí dụ cụ thể như đã có những chỗ đất bị dấy lên bùn sình ở trong sân vận động chính của Thế Vận Hội Athens 2004 của nước Hy Lạp. Tuy nhiên, Ông Yu Bu đã không đề cập tới loại vấn đề trở ngại vật chất như vậy bởi vì các viên chức Trung Cộng hữu trách đã tận sức tận dụng mọi khả năng để kiện toàn những cơ sở vật chất của các sân vận động chính và phụ của thế vận hội cho đúng tiêu chuẩn quốc tế.


Ông Yu Bu giải thích tiếp là “Không ai sẽ phải nghi ngờ gì về phương diện vật chất của các sân vận động Bắc Kinh có sẵn sàng hay chưa, nhưng trên mặt tinh thần thì Bắc Kinh sẽ sẵn sàng không? Cương liệu (phần vật chất) sẽ không có trở ngại gì. Tôi rất quan tâm về nhu liệu (phần tinh thần).”
Cương Liệu (phần vật chất) sẽ không có trở ngại gì. Cụ thể như là Trung Quốc đã phải mau chóng sửa đổi những phương tiện vật chất xét thấy không phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế và thói quen sử dụng của người tây phương. Sau khi đã lầm lỡ lắp đặt những bàn cầu ngồi chồm hổm tiểu tiện – squat toilet ở trong các phòng vệ sinh tại các hội trường khán đài cho khán giả ngoại quốc và các phòng vệ sinh dành cho những lực sĩ và những vận động viên quốc tế, Trung Quốc đã phải phá bỏ tất cả bàn cầu ngồi chồm hổm tiểu tiện – squat toilet này để thay thế bằng những cái bàn ngồi vệ sinh đúng theo tiêu chuẩn tây phương. Lý do đơn giản là người tây phương không thể nào dùng được squat toilet - bàn cầu ngồi chồm hổm tiểu tiện như người Trung Quốc vẫn thường dùng hàng ngày. Hơn nữa, ở những khách sạn sang trọng thì chắc chắn là có đủ tiện nghi vật chất theo đúng tiêu chuẩn tây phương, nhưng ở phần đông những khách sạn nhỏ và bình dân mà những người khách du lịch xoàng xoàng có ít tiền hay tạm trú thì vẫn còn dùng loại bàn cầu ngồi chồm hổm. Hãy tưởng tượng ra cái hoạt cảnh của 500.000 người khách nước ngoài sẽ tới Bắc Kinh vào mùa hè này để xem thế vận hội, và một số rất đông họ sẽ tạm trú ở những khách sạn nhỏ, rồi họ sẽ chưng hửng mất hết hứng thú một cách đột ngột khi nhìn thấy cái bàn cầu ngồi chồm hổm tiểu tiện. Trong khi đa số người Trung Quốc trong nước vẫn còn có thói quen để riêng những miếng-giấy-đi-cầu-đã-xài trong một cái sọt rác; ngược lại, những người khách nước ngoài lại có thói quen khi dùng xong giấy đi cầu thì tiện tay bỏ luôn xuống lỗ rồi xả nước rút đi. Sẽ có một số rất đông trong 500.000 người khách nước ngoài này gây ra những thảm-cảnh-nghẹt-cầu tại thành phố Bắc Kinh!
Riêng về các lãnh vực chuyên môn thể thao, các chuyên gia Trung Quốc phải ra sức phát hiện ngay những phương tiện vật chất có mầm trở ngại kỷ thuật có thể xảy ra mà kịp thời tận lực sửa chữa trước ngày chính thức khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh. Người Trung Quốc hiện nay thường hãnh diện nói rằng nước của họ đang có những “cương liệu” đẳng-cấp-quốc-tế như là những chiếc cầu to dài hiện đại và những toà cao ốc rộng lớn đầy đủ tiện nghi tân thời, nhưng họ cần phải cải tiến “nhu liệu” đó là các dịch vụ phục vụ và tính hiệu quả. Ông Yu Bu còn chỉ ra những khuyết điểm của Trung Quốc bao gồm cái căn bệnh ám ảnh với huy chương vàng và cái thiếu sót sự tự do của truyền thông, và nhất là căn-bệnh-dễ-phát-cáu của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp mỗi khi bị người ngoại quốc chỉ trích hoặc châm biếm những yếu kém và tật xấu của họ. Bởi vì họ đã quyết tâm lợi dụng Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 để khoe khoang tất cả những thành quả phát triển “thần tốc thần kỳ” mà họ đã đạt được chỉ trong ba mươi năm (1978 – 2008) đáng kể là sau cái chết của Chủ Tịch Mao.


Kết luận, không phải ai khác hơn là chính các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang chính-trị-hoá Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 của họ. Họ đã sử dụng Thế Vận Hội như là một liều thuốc cực mạnh để trị dứt căn bệnh Mặc-Cảm-Bệnh-Phu-Trung-Quốc và làm sống lại tình tự dân tộc Đại Hán của chủ nghĩa dân tộc siêu đẳng. Đây mới chính là phần “nhu liệu” quan trọng nhất và không thể thiếu được của Trung Quốc mà ông Yu Bu chỉ mới dám nói lướt qua trong cuộc hội thảo tại trường Đại Học Hồng Kông. Vấn đề ở đây là các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang không thành thật với nhân dân Trung Quốc khi họ cứ khăng khăng che giấu sự thật hoặc sửa đổi sự thật để lường gạt nhân dân Trung Quốc bằng cách khống chế truyền thông trong nước. Sự kiện điển hình nhất là vừa mới đây nhân dân Trung Quốc chỉ nhận được thông tin một chiều của Tân Hoa Xã nói về chuyện rước đuốc thế vận đã diễn ra rất tốt đẹp ở London, ở Paris, ở San Francisco, và ở Buenos Aires. Trong thực tế nhân dân Trung Quốc đã bị bịt-mắt-bịt-tai cho nên không nhìn thấy không nghe biết những cuộc biểu tình chống Trung Cộng đã đang bám riết theo cây đuốc thế vận trên suốt hành trình của nó. Tình tự dân tộc chân chính không thể nào tồn tại với các chính sách gian xảo mị dân của giới cầm quyền Trung Cộng.


Vì vậy khiến cho người ta thắc mắc là trên cả hai phương diện “cương liệu và nhu liệu” hiện tại Trung Quốc có sẵn sàng cho Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 chưa?


Thuỷ-Triều
10/04/2008
http://360.yahoo.com/dzugore

HÀNH-TRÌNH-HÀI-HOÀ KHÔNG ĐƯỢC HÀI-HOÀ CHÚT NÀO


HÀNH-TRÌNH-HÀI-HOÀ KHÔNG ĐƯỢC HÀI-HOÀ CHÚT NÀO
JOURNEY-OF-HARMONY IS NOT HARMONIOUS AT ALL
Thuỷ-Triều


http://news.monstersandcritics.com/asiapacific/features/article_1397506.php/In_photos_Tibet_Protests_Continue_Across_Globe?page=1
Song song với Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh, một Cây Đuốc Tây Tạng sẽ được mang đi vòng quanh thế giới để kêu gọi nhân dân các nước hãy quan tâm tới hiện tình Tây Tạng. EPA/MATHIAS SCHRADER
@http://news.monsterandcritics.com

Uỷ Ban Thế Vận Hội Bắc Kinh đã thuê một chiếc máy bay đặc biệt của hãng Hàng Không Trung Quốc để dành cho việc chuyên chở Ngọn Lửa Olympic và Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008. Ở trên phần đầu của thân chiếc máy bay này có vẽ một biểu tượng thế vận hội và một biểu ngữ “Journey-Of-Harmony-Hành-Trình-Hài-Hoà” ở gần cầu thang máy bay. Hành trình rước Ngọn Lửa Olympic và Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 được mệnh danh là Hành-Trình-Hài-Hoà-Journey-Of-Harmony nhưng trên thực tế nó đã đang và sẽ không được hài hoà chút nào. Ngay lúc bắt đầu trong buổi lễ Mồi Lửa Olympic tại thành phố cổ Olympia và suốt lộ trình từ Olympia tới thủ đô Athens của Hy Lạp, những người ủng hộ dân chủ tự do và nhân quyền cho Tây Tạng đã luôn luôn đi kèm theo Hành-Trình-Hài-Hoà để biểu tình phản đối các chính sách bất nhân của Trung Cộng.

Vào ngày 24 tháng 3 năm 2008, sau buổi lễ Mồi Lửa Olympic ở trước Ngôi Đền Thần Hera trong khu di tích lịch sử Olympia, một nơi đã từng diễn ra những cuộc thi đấu thể thao thời cổ đại trước dương lịch, cách xa 335 cây số về phía tây-nam thủ đô Athens của nước Hy Lạp, Ngọn Lửa Olympic được chuyền tay chạy tiếp sức mang đi trong một tuần lễ từ thành phố cổ Olympia tới thủ đô Athens. Tại Sân Vận Động Panathinaiko ở thủ đô Athens, Ông Minos Kyriakou Trưởng Uỷ Ban Thế Vận Hội Hy Lạp trao Ngọn Lửa Olympic cho Ông Liu Qi Trưởng Uỷ Ban Thế Vận Hội Trung Quốc. Ông Liu Qi đem Ngọn Lửa Olympic lên chiếc máy bay đặc biệt của hãng Hàng Không Trung Quốc để về tới phi trường Bắc Kinh vào lúc 9 giờ sáng Thứ Hai ngày 31 tháng 3 năm 2008. Lộ trình rước Ngọn Lửa Olympic từ phi trường Bắc Kinh tới Quảng Trường Thiên An Môn để làm lễ tiếp đón Ngọn Lửa Olympic được giữ kín trong khi mạng lưới công an chìm và cảnh sát sắc phục giữ an ninh ở khu vực Quảng Trường Thiên An Môn đã được tổ chức rất chặt chẽ kể từ ngày Chủ Nhật cho tới cuối buổi lễ tiếp đón Ngọn Lửa Olympic trong ngày Thứ Hai tại Bắc Kinh.

Sau buổi lễ tiếp đón Ngọn Lửa Olympic và mồi lại Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh tại Quảng Trường Thiên An Môn, Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 sẽ được rước qua 135 thành phố, trong đó có thành phố Sài Gòn của VN, và các thành phố khác của 20 quốc gia khác nhau trước khi trở về và đi vòng quanh Trung Quốc trong 3 tháng. Nó sẽ đi lên đỉnh ngọn núi Everest cao nhất thế giới và trở xuống thủ đô Lhasa của Tây Tạng. Cuối cùng, Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh sẽ về tới Sân Vận Động Thế Vận Hội Bắc Kinh đúng vào ngày 8 tháng 8 để châm ngọn lửa buổi lễ khai mạc Thế Vận Hội Bắc kinh Mùa Hè 2008. Nó có thể sẽ hoàn tất một hành trình dài nhất trong lịch sử thế vận hội, một Hành-Trình-Hài-Hoà-Journey-Of-Harmony dài 137.000 cây số và mất 130 ngày như Uỷ Ban Thế Vận Hội Bắc Kinh dự định.


Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 do công ty Lenovo sản xuất máy điện toán ở Trung Quốc vẽ kiểu và tạo ra. Nó đã thắng hơn 300 cây đuốc dự thi trong cuộc tuyển chọn "cây đuốc thần tượng-iconic torch" của giới thể thao Trung Quốc. Cây đuốc này dài 28 phân Anh và chỉ nặng 2.2 cân Anh. Cái cán đuốc màu đỏ, và nửa phần trên cây đuốc màu vàng kim loại có vẽ hoa văn những đám mây màu hoàng kim đậm và biểu tượng Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008. Theo lời giới thiệu của công ty Lenovo thì nó là một cây đuốc thế vận hội hiện đại kỷ thuật nhất từ trước tới nay. Nó được chế tạo với kỷ thuật cao để có thể còn cháy sáng ở một độ cao nhất thế giới trên ngọn núi Everest ở Hy Mã Lạp Sơn. Cái tính tự đắc của công ty Lenovo cũng giống như niềm kiêu hãnh của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp về những thành quả phát triển của mình, và nhân dịp Trung Quốc được đăng cai Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 sẽ đem khoe khoang ra thế giới bên ngoài.


Cái tính tự đắc và niềm kiêu hãnh của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã nổi dậy mãnh liệt khi Uỷ Ban Thế Vận Hội Quốc Tế chấp thuận cho Trung Quốc quyền đăng cai Thế Vận Hội Mùa Hè 2008 có điều kiện là giới lãnh đạo trung ương đảng Trung Cộng hứa hẹn cải thiện các sinh hoạt đời sống nhất là tại Bắc Kinh theo tiêu chuẩn an toàn quốc tế và cải thiện các hồ sơ nhân quyền ở Trung Quốc. Một cách có chủ ý, cái chủ đề của Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 với hình vẽ hoa văn những đám mây là Đám Mây Hứa Hẹn – Cloud Of Promise bởi vì giới lãnh đạo trung ương đảng Trung Cộng đã hứa hẹn đủ thứ để được đăng cai thế vận hội tại Bắc Kinh.
Trong khi Công ty Lenovo giới thiệu cây đuốc của họ để tranh đua với các cây đuốc khác trong cuộc tuyển chọn thì nói cái chủ đề cây đuốc thế vận hội là Đám Mây Hứa Hẹn – Cloud Of Promise, nhưng một viên chức Trung Cộng phụ trách tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh lại giải thích hình vẽ những đám mây trên cây đuốc thế vận hội là Đám Mây Hài Hoà – Cloud Of Harmony, một biểu tượng thích hợp đầy ý nghĩa nhằm để mô tả tình trạng hài hoà của toàn xã hội Trung Quốc hiện nay.


Một cách thật trớ trêu như muốn chọc giận các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp, bởi vì thực sự tình trạng của toàn xã hội Trung Quốc đã đang không được hài hoà (state of complete agreement). Cái hình vẽ Đám Mây Hài Hoà - Cloud Of Harmony trên Cây Đuối Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 đã có màu sắc nhuốm máu của người dân Tây Tạng vừa mới bị trấn áp tàn bạo ở thủ đô Lhasa của Tây Tạng và các thành phố khác lân cận với Lhasa có nhiều người Tây Tạng cư trú trong nước Trung Quốc. Song song với việc sử dụng sức mạnh của cảnh sát, lực lượng bán quân sự phòng vệ, và bộ đội chính quy để mau chóng dập tắt cuộc-biểu-tình-ôn-hoà-đã-trở-thành-bạo-loạn, giới lãnh đạo trung ương đảng Trung Cộng còn mạnh mẽ cáo-buộc Đức Đạt Lai Lạc Ma đã xúi giục người Tây Tạng gây ra những cuộc biểu tình bạo loạn ở Lhasa để làm xấu hình ảnh và làm mất uy tín của nước Trung Quốc trước khi có Thế Vận Hội Bắc Kinh vào tháng Tám sắp tới.


Hầu như mọi người đều công nhận rằng Đức Đạt Lai Lạc Ma là biểu tượng cho cái thiện, đức tin tôn giáo, đấu tranh bất bạo động để giành lại công lý và nhân quyền, không chỉ riêng cho nhân dân Tây Tạng của Ngài mà còn cho tất cả người dân bị áp bức ở trên toàn thế giới. Danh tiếng và uy tín của Đức Đạt Lai Lạc Ma là một lãnh tụ chính trị của Chính Phủ Tây Tạng lưu vong, một lãnh tụ tôn giáo đồng thời là một lãnh đạo tinh thần của toàn thể nhân dân Tây Tạng hiện ở trong và ngoài nước Tây Tạng đều khiến cho mọi người quí mến và kính phục. Tuy nhiên, danh tiếng và uy tín của Ngài luôn luôn khiến cho các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp rất khó chịu và họ đã đang cố tìm mọi cách để hãm hại và triệt hạ Ngài.


Trong các chiến dịch "Chống-Đạt-Lai-Lạc-Ma" của Trung Cộng nổi bật nhất là Zhang Qingli hiện giữ chức bí thư khu uỷ tại Khu Tự Trị Tây Tạng, ông ta xuất thân từ Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Mao Trạch Đông và là một đàn em thân tín đắc lực của đương kim Chủ Tịch Trung Cộng Hồ Cẩm Đào, người đã từng trấn áp tàn bạo cuộc nổi dậy của nhân dân Tây Tạng trong năm 1989 chỉ một thời gian ngắn trước biến cố Quảng Trường Thiên An Môn 1989.


Trong năm 2005 viên bí thư khu uỷ Zhang Qingli đã tỏ thái độ bạo ngược trịch thượng của một lãnh chúa cộng sản độc tài toàn trị quốc gia Phật Giáo Tây Tạng khi phát biểu "Đảng Cộng Sản thì như là Cha Mẹ đối với nhân dân Tây Tạng, và Đảng luôn luôn xem xét những gì mà Con Cái cần. Uỷ Ban Trung Ương Đảng là một Đức Phật thật sự cho nhân dân Tây Tạng – The Communist Party is like the parent to the Tibetan people, and it is always considerate about what the children need. The Central Party Committee is the real Buddha for Tibetans."Hiện nay các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở Bắc Kinh và ở tại thủ đô Lhasa-Tây Tạng đang xiết chặt sự kiểm soát người dân Tây Tạng thực hành các nghi lễ Phật Giáo và ngăn cản các cách trưng bày thể hiện niềm hãnh diện văn hoá truyền thống Tây Tạng. Viên bí thư khu uỷ Zhang Qingli đã ra lệnh cho tất cả nhân viên chính phủ Khu Tự Trị Tây Tạng cứ mỗi định kỳ ba tháng là phải viết tờ phản đối và lăng mạ Đức Đạt Lai Lạc Ma để trình lên cấp trên của họ. Ông ta còn cho áp dụng lại một chính sách ngăn cấm học sinh sinh viên Tây Tạng và công chức chính phủ Khu Tự Trị Tây Tạng không được phép đến thăm viếng các chùa chiền tu viện Phật Giáo hoặc không được phép tham dự những buổi cầu nguyện hay những ngày lễ hội Phật Giáo.Kể từ năm 2006, viên bí thư khu uỷ Zhang đã làm sôi nổi trở lại chiến dịch "Chống Đức Đạt Lai Lạc Ma" và gia tăng cường độ "giáo dục ái quốc" cho các tu sĩ Phật Giáo ở tất cả tu viện Phật Giáo Tây Tạng. Các tu sĩ giờ đây bị buộc phải tham dự những buổi học tập dài nhiều tiếng đồng hồ để nghe thầy giáo Trung Cộng giảng dạy lịch sử Tây Tạng và cũng để bôi nhọ thanh danh của Đức Đạt Lai Lạc Ma. Ở Tây Tạng đã có lệnh nghiêm cấm người dân Tây Tạng trưng bày hình ảnh của Đức Đạt Lai Lạc Ma dưới mọi hình thức và ở bất cứ nơi nào. Ai không chấp hành đều bị trừng phạt rất nặng. Đã có một trường hợp đáng buồn xảy ra ở trường Đại Học Tây Tạng tại thủ đô Lhasa là một chàng sinh viên trẻ người Tây Tạng đã bị cảnh sát trường đại học dần-cho-một-trận-nhừ-tử về cái tội cả gan dám đeo trên cổ một sợi dây chuyền với một chiếc mề-đay có tấm hình bán thân của Đức Đạt Lai Lạc Ma.


Trong những ngày người dân Tây Tạng ở thủ đô Lhasa bắt đầu tuần hành biểu tình ôn hoà để kỷ niệm 49 năm cuộc nổi dậy chống Trung Cộng không thành công và Đức Đạt Lai Lạc Ma phải đào-tị ở Dharamsala- Ấn Độ cho tới nay. Các cuộc tuần hành biểu tình ôn hoà đã bị những lực lượng cảnh sát, bán quân sự phòng vệ, và bộ đội chính quy của Trung Cộng bao-vây-ngăn-chặn-cô-lập-trấn-áp-dập-tắt. Hiện nay, các cơ quan điều tra độc lập của tây phương đã thu thập được những bằng chứng là có một số nhân viên cảnh sát Trung Cộng đã giả dạng các nhà sư Tây Tạng để khiêu khích và kích động bạo lực hầu tạo ra cho các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng tại Bắc Kinh và ở Lhasa cái chính nghĩa dẹp bạo loạn Tây Tạng.


Đức Đạt Lai Lạc Ma cho biết là Ngài rất lo ngại sẽ có nhiều bạo động và máu đổ trong khi tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng đã điều động thêm nhiều lực lượng bộ đội chính quy tràn ngập những thành phố có người dân Tây Tạng biểu tình. Ngài đã khẩn thiết yêu cầu cộng đồng thế giới giúp đỡ, Ngài nói " Xin Quí Vị vui lòng nghĩ đến, thăm hỏi tới những thường dân vô tội không vũ trang, không-tự-lo-liệu-được-mà-không-được-giúp-đỡ, những người yêu quí nền văn hoá Tây Tạng một cách đơn giản và họ không đành lòng để chấp nhận những người khác hà hiếp họ. Giờ đây họ đang đối diện với cái chết. Như vậy rất đau buồn."


Kết quả của đối-diện-với-cái-chết là theo nguồi tin của Chính Phủ Tây Tạng Lưu Vong "hơn 140 người dân Tây Tạng đã bị giết chết" trong khi nguồn tin của cả hệ thống truyền thông quốc doanh Trung Cộng thì "chỉ có 13 người chết do chính người Tây Tạng biểu tình bạo động tự gây ra". Có một sự thật cần phải nhắc lại đây là trong suốt thời gian biến cố "chỉ có những thông-tín-viên-nhà-nước-Trung-Cộng mới được phép tới Tây Tạng và đi vào các khu vực có người biểu tình"; tất cả thông tín viên ngoại quốc không được phép tới Tây Tạng, riêng những người đã được phép tới Tây Tạng trong những ngày trước đó đều bị giới chức thẩm quyền an ninh sở tại yêu cầu, đúng hơn là trục xuất, rời khỏi thủ đô Lhasa càng sớm càng tốt. Cũng có những thông tín viên ngoại quốc gan dạ đã mạo hiểm đi-chui vào thủ đô Lhasa hoặc những thành phố lân cận như Tứ Xuyên, Cam Túc có các cuộc biểu tình để thu thập tin tức và làm phóng sự truyền hình; tuy nhiên, hầu như họ đều không được may mắn để tránh khỏi các lực lượng an ninh Trung Cộng phát hiện và tịch thu máy chụp hình lẫn những cuộn phim mà họ đã thu hình ảnh biểu tình. Cả hệ thống truyền thông quốc doanh Trung Cộng đều chỉ có một nguồn Tân Hoa Xã đã kiểm soát chặt chẽ hình ảnh và nội dung tường thuật cuộc nổi dậy của người Tây Tạng ở thủ đô Lhasa là bạo động khủng bố do người Tây Tạng đốt phá cơ sở thương mại của người Hán tộc hoặc là tấn công và giết chết các thương gia Hán tộc. Tuyệt nhiên không có một hình ảnh hay một bài tường thuật nào đề cập tới nỗi đau khổ và hơn 140 người dân Tây Tạng đã bị giết chết. Trong khi Tân Hoa Xã loan tin là các lực lượng cảnh sát, bán quân sự phòng vệ, và bộ đội chính quy Trung Cộng đã không nổ súng bắn người Tây Tạng biểu tình, nhưng những du khách ngoại quốc tình cờ là chứng nhân tại chỗ lại cho biết là đã có nghe nhiều tiếng súng nổ hàng loạt. Những hình ảnh thu được trong máy điện thoại di động, máy chụp hình, và máy quay phim cá nhân của họ đều đã bị xoá bỏ khi nhân viên an ninh nhận ra họ có mặt tại hiện trường.


Tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng đã quyết liệt ngăn chặn việc phát tán hình ảnh và tin tức liên quan tới biến cố thủ đô Lhasa-Tây Tạng bằng cách "Ỉm-Đi/Blackout" các làn sóng trên kênh quốc tế truyền thanh truyền hình CNN, BBC, và kênh liên mạng YouTube. Như vậy, tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng đã thành công lớn trong nổ lực ngăn chặn bưng bít sự thật của cuộc biểu tình ở thủ đô Lhasa của người Tây Tạng, và họ đã đạo diễn nó trở thành môt cuộc nổi dậy bạo động khủng bố chủng tộc do người dân Tây Tạng phá hoại giết hại người Hán tộc ở Tây Tạng. Với ý đồ gây chia rẽ các dân tộc trong nước để dễ bề thống trị, các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng tại Bắc Kinh và tại Lhasa đã hô-biến cuộc biểu tình ôn hoà của người dân Tây Tạng thành cuộc bạo loạn thù ghét người Hán tộc. Hậu quả tâm lý của vở-kịch-bạo-loạn-Lhasa-Tây-Tạng là sau khi xem xong những hình ảnh của Tân Hoa Xã công bố và bình luận về sự bạo động của người dân Tây Tạng ở thủ đô Lhasa, người Hán tộc ở khắp nơi trong và ngoài nước Trung Quốc càng không ưa thích người Tây Tạng.


Hơn nữa, tập đoàn cầm quyền trung ương Trung Cộng luôn luôn tìm cách hãm hại triệt hạ uy tín của Đức Đạt Lai Lạc Ma, thì giờ đây là một cơ hội bằng vàng do người dân Tây Tạng ở thủ đô Lhasa vô tình tạo ra cho họ gian xảo lợi dụng nhằm mục đích cuối cùng là bôi nhọ thanh danh của vị lãnh đạo tinh thần nhân dân Tây Tạng đã từng nổi tiếng là tuyệt đối đấu tranh bất bạo động và chủ trương đối thoại. Một cách gian xảo và độc ác, các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng tại Bắc Kinh và tại Lhasa đã nhẫn tâm áp dụng chiến thuật "Bế Môn Đả Cẩu Nội Thất- Đóng Cửa Đánh Chó Trong Nhà". Đó là lợi dụng đúng lúc người dân Tây Tạng đi biểu tình ở các địa phương đưa ra lý do tình hình bất ổn để ngăn chặn cấm đoán giới truyền thông ngoại quốc tiếp cận các đám biểu tình và kiểm soát chặt chẽ giới truyền thông quốc doanh trong nước để không một tin tức hoặc hình ảnh nào bất lợi có thể lọt ra ngoài; sử dụng các lực lượng cảnh sát, bán quân sự phòng vệ, và bộ đội chính quy có sức mạnh áp đảo để đạo diễn ra những cảnh tượng thảm kịch xung đột hận thù chủng tộc giữa những người Tây Tạng với những người Hán tộc và Hồi tộc; rồi sau cùng thẳng tay trấn áp người dân Tây Tạng với chiêu bài chánh nghĩa là dẹp bạo loạn Tây Tạng để bênh vực người Hán tộc và Hồi tộc. Khi Tân Hoa Xã đưa ra những hình ảnh người dân Tây Tạng đốt phá các cơ sở thương mại của người Hán tộc và giết hại các thương gia Hán tộc, hoặc xung đột bạo hành người dân Hồi tộc, chính là các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng tại Bắc Kinh và tại Lhasa đã toàn lực tấn công Đức Đạt Lai Lạc Ma, bôi nhọ thanh danh và uy tín của Ngài vì họ đã lớn tiếng buộc tội Ngài đứng phía sau xúi giục người dân Tây Tạng nổi dậy gây bạo loạn chủng tộc có chết người để làm xấu hình ảnh của nước Trung Quốc và làm tổn hại danh tiếng của chính phủ Trung Cộng trong việc tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008. Chúng ta không ngạc nhiên khi nghe người cầm đầu đảng Trung Cộng trong tuần vừa qua đã lăng mạ Ngài là "một Con Quỷ với Gương Mặt Người nhưng Trái Tim của Dã Thú - a Devil with a Human Face but the Heart of a Beast."


Đức Đạt Lai Lạc Ma đã lên tiếng bác bỏ lời cáo-buộc của Trung Cộng vì Ngài không bao giờ xúi giục người dân Tây Tạng hoặc bất cứ ai bạo động. Còn đối với lời lăng mạ vừa kể thì Ngài đáp lại rằng "Là một tu sĩ Phật Giáo, họ gọi tôi là cái gì cũng không thành vấn đề. Thế giới bên ngoài không tin rằng tôi là một con người quỷ quyệt, một Con Quỷ. As a Buddhist monk, it does not matter what they call me. The outside world doesn't believe that I am devil." Tuy nhiên, Ngài nghĩ rằng những lời lăng mạ như vậy là chỉ nhằm khuấy động một-thứ-tình-cảm-chống-người-Tây-Tạng ở trong nước Trung Quốc.


Câu Lạc Bộ Các Phóng Viên Ngoại Quốc Tại Trung Quốc đã phổ biến một bản yêu cầu nhà cầm quyền Trung Cộng phải lập tức cho phép những ký giả và thông tín viên ngoại quốc đi tới Tây Tạng. Câu Lạc Bộ Các Phóng Viên Ngoại Quốc Tại Trung Quốc đã đặt văn phòng chính thức tại Bắc Kinh vì căn cứ trên lời cam kết của nhà cầm quyền Trung Cộng là trong thời gian trước và trong khi có Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008, các phóng viên ký giả ngoại quốc đều có được sự tự do hoàn toàn trong công việc thu thập và truyền đi các tin tức và viết phóng sự ở bên trong Trung Quốc. Nữ ký giả Jocelyn Ford, chủ tịch uỷ ban quyền tự do truyền thông của Câu Lạc Bộ Các Phóng Viên Ngoại Quốc Tại Trung Quốc đã cho biết "Ở vào lúc mà Trung Quốc đang cam kết trở nên cởi mở hơn nữa với thế giới bên ngoài, thì việc ngăn cấm các thông tín viên và ký giả ngoại quốc đi tới Tây Tạng và các thành phố lân cận có người Tây Tạng biểu tình quả thật là một thất vọng rất lớn."


Hơn nữa, hầu như toàn thể người nước ngoài đang ở tại Tây Tạng đều bị bắt buộc rời khỏi Tây Tạng và ngay cả những thành phố lân cận có người Tây Tạng biểu tình thì người nước ngoài cũng được lệnh phải ra đi chỉ một lý do giản dị là để bảo vệ an ninh cho họ. Một lần nữa, nhà cầm quyền Trung Cộng muốn chắc chắn là ngay cả những người-ngoại-quốc-quan-sát-độc-lập cũng không được hiện diện khi nhà cầm quyền Trung Cộng áp dụng chiến thuật "Bế Môn Đả Cẩu Nội Thất-Đóng Cửa Đánh Chó Trong Nhà." Nếu các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp không có ý định nhanh chóng trấn áp tàn bạo người dân Tây Tạng ắt có đổ máu, thì họ không cần phải đóng-cửa-bịt-miệng-đánh-đập-giết-người-dân-yếu-đuối một cách mờ ám, rồi sau đó tự quảng cáo cho mình cái thành tích dẹp bạo loạn khủng bố chủng tộc có hiệu quả.


Trong hơn 50 năm vừa qua dưới sự cai trị độc tài hà khắc của Trung Cộng, người dân Tây Tạng đã rất bất mãn với các chính sách cai trị bất công của nhà cầm quyền Trung Cộng tại Lhasa, cụ thể như họ bị giới hạn trong việc thực hành các nghi lễ Phật Giáo truyền thống. Các tập đoàn lãnh đạo đảng Trung Cộng tại Bắc Kinh và tại Lhasa có lẽ đã ngu dốt không biết hay là đã cố ý không đếm xỉa gì tới cái truyền thống văn hoá Phật Giáo Tây Tạng, một nền văn hoá đã phát triển từ mấy ngàn năm trước ở tại một tiểu quốc Tây Tạng Phật Giáo độc lập đồng thời với triều đại Đại Đường của Trung Quốc. Đường-Tam-Tạng-Trần-Huyền-Trang là một nhà sư, một nhân vật lịch sử có thật đã từng đặt chân tới tiểu quốc Tây Tạng Phật Giáo trong thời gian nhà sư này tây du Ấn Độ để mang về cho Đại Đường của Trung Quốc những tinh hoa của Phật Giáo. Trước kia các Đại Vương của Đại Đường đã không sáp nhập đất đai Tây Tạng tại sao giờ đây những người cầm quyền đảng Trung Cộng hiện đại muốn viết lại và sửa đổi lịch sử để hô-biến tiểu quốc Tây Tạng Phật Giáo độc lập thành một phần lãnh thổ không thể tách rời của Trung Quốc?


Đường-Tam-Tạng đã đem về cho người Trung Quốc ba-chữ-ngàn-vàng-THAM-SÂN-SI của triết lý Phật Giáo để người Trung Quốc cộng thêm vào cái triết lý Khổng-Mạnh sẵn có mà làm giàu thêm cho nền văn minh Trung Hoa của mình. THAM là chữ-ngàn-vàng đầu tiên mà những người cộng sản Trung Quốc vẫn còn đang-ngậm-cứng-trong-miệng hoặc đang-bị-mắc-nghẹn-cuống-họng nên chưa-tiêu-hoá-được. Vì là người-cộng-sản-chí-cốt xuất thân từ giai cấp công-nông, nhất là bần-cố-nông chưa từng có một tấc đất, cho nên khi họ có quyền hành trong tay là những đảng viên cộng sản bần cố nông này trở nên THAM một cách say mê sở hữu ruộng đất. Danh từ "cộng sản" được hiểu theo nghĩa hiện đại là cộng thêm tài sản của cá nhân đảng viên để tích luỹ cho nhiều hơn để làm giàu thêm. Và với chủ trương để cho đảng viên cộng sản làm giàu trước đã được Đặng Tiểu Bình khởi xướng, Trung Cộng đã có ý đồ của một đế quốc hiện đại tích cực thực hiện những hoạt động thực dân kiểu mới. Một trong những hoạt động thực dân kiểu mới của Trung Cộng ở tại Tây Tạng là những-tập-đoàn-cộng-sản-cầm-quyền-địa-phương đã tịch thu ruộng đất của dân làng để phát triển gia cư địa ốc cho tư lợi trong khi dân-làng-bị-mất-nhà-cửa-mất-ruộng-đất thì không được hưởng một lợi ích nào. Ngoài lòng tham lam đất đai, các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng từ trung ương xuống tới địa phương còn có lòng tham lam khai thác tài nguyên thiên nhiên một cách quá mức quá độ đến nỗi đã thực sự làm tổn hại hoặc hoàn toàn huỷ hoại môi sinh thiên nhiên trong vùng Hy Mã Lạp Sơn mà đối với toàn thể người dân Tây Tạng đều quý trọng và xem như những vùng đất tôn giáo thiêng liêng.


Nếu chỉ nhằm phục vụ cho ý đồ đồng hoá người dân Tây Tạng thiểu số vào các cộng đồng đa số Hán tộc thì chính sách di dân của Trung Cộng đã cho thấy không thích hợp với đất-nước-và-con-người-Tây-Tạng. Thực tế đã cho thấy người dân Hán tộc trong suốt thời gian được định cư tại Tây Tạng vừa qua đã không thể nào hoà nhập được với các cộng đồng người dân Tây Tạng, hoặc ngược lại người dân Tây Tạng cũng không thể nào kết bạn được với người Hán tộc. Họ đã thực sự sinh sống một cách rất riêng rẽ, sự chung đụng có vẻ hoà hợp trong sinh hoạt hàng ngày của một xã hội có vẻ hài hoà theo cách tuyên truyền của Trung Cộng chỉ là bề mặt giả tạo để che đậy một sự độc tài toàn trị trấn áp hà khắc! Do kết quả của sự di dân, ở trong lãnh thổ Tây Tạng hiện nay dân số người Hán tộc đã chiếm đa số áp đảo người dân Tây Tạng. Cũng chính vì yếu tố dân số di dân áp đảo này đã có ảnh hưởng mạnh lên tâm lý của người dân Tây Tạng. Người Tây Tạng ở cả trong và ngoài nước Tây Tạng đều cho rằng các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp hiện nay là một thứ Thực-Dân-Mới đã đang huỷ hoại phong tục tập quán và văn hoá Phật Giáo truyền thống của nhân dân Tây Tạng. Nền kinh tế tại Tây Tạng hiện nay nếu có phát triển mọi mặt theo cách nói tuyên truyền của các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng, địa phương cũng như trung ương, thì chỉ đem lại lợi ích cho người Hán tộc di dân. Những lợi ích này chỉ có căn cứ trên sự phân biệt đối xử của chủ nghĩa Dân-Tộc-Đại-Hán-Siêu-Đẳng đã đang tạo ra sự cách biệt giàu nghèo càng ngày càng rộng lớn hơn giữa người di dân Hán tộc và người dân Tây Tạng cũng như người dân Hồi tộc. Chính sự cách biệt giàu nghèo càng lúc càng nghiêm trọng này đã đang làm tan vỡ cái xã-hội-hài-hoà-Trung-Quốc-giả-tạo, và sẽ khiến cho sự bất-mãn-chủng-tộc có dịp bột phát bạo loạn dữ dội ở bên trong nước Trung Quốc.


Cái bộ mặt phồn thịnh của một xã-hội-hài-hoà-Trung-Quốc-giả-tạo dưới một bàn tay sắt Trung Cộng đã tan vỡ qua thời gian có biến cố thủ đô Lhasa-Tây Tạng và ở các thành phố lân cận có nhiều người dân Tây Tạng sinh sống. Khi phải đè nén chịu đựng sự áp bức quá lâu người dân Tây Tạng đã trở nên gan dạ liều chết. Họ đã không còn sợ hãi dùi-cui-lựu-đạn-cay-lưỡi-lê-họng-súng-của-cảnh-sát-bộ-đội-Trung-Cộng nữa, và họ có thể đã chống cự mãnh liệt khi bị những người lính Trung Cộng bao vây xô xát trấn áp. Bởi vì không có sự quan sát độc lập của giới truyền thông quốc tế cho nên không thể biết rõ con số người bị chết bị thương chính xác là bao nhiêu. Nhưng cho dù các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã có thể mau chóng dập tắt những cuộc biểu tình bạo loạn của người Tây Tạng, thì họ cũng đã rõ ràng thất bại trong các chính sách quản lý cai trị Tây Tạng bởi vì họ đã không được người dân Tây Tạng kính phục yêu chuộng. Một cách truyền thống, người dân Tây Tạng luôn luôn đưa tặng những dải khăn quàng cổ bằng lụa màu trắng để tỏ lòng chào đón người khách đến thăm viếng Tây Tạng. Có những du khách ngoại quốc đã chứng kiến tại thủ đô Lhasa trong lúc biểu tình, người dân Tây Tạng đã phủ đầy mặt đường phố bằng những dải giấy vệ sinh màu trắng để tỏ thái độ rõ ràng cho biết là người Hán tộc Trung Cộng đã không còn được hoan nghinh ở Tây Tạng lâu hơn nữa và nên rời khỏi Tây Tạng càng sớm càng tốt.


Biến cố bạo loạn ở thủ đô Lhasa của Tây Tạng và ở các thành phố lân cận có nhiều người Tây Tạng cư ngụ trong nước Trung Quốc đã thực sự cho thấy cái chiêu bài tuyên truyền HÀI HOÀ-HARMONY (a state of complete agreement) mà các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang cố sức tô-son-điểm-phấn cho toàn-cảnh-xã-hội-Trung-Quốc trong thời gian trước Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 chỉ là gian trá lừa gạt mọi người. Cái hình vẽ Đám Mây Hài Hoà - Cloud Of Harmony trên Cây Đuối Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 đã có màu sắc nhuốm máu của người dân Tây Tạng vừa mới bị trấn áp tàn bạo ở thủ đô Lhasa của Tây Tạng và các thành phố khác ở trong nước Trung Quốc.


Trong lúc Ngọn Lửa Olympic và Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 rời khỏi thủ đô Bắc Kinh vào ngày 31 tháng 3 năm 2008 để bắt đầu một Hành Trình Hài Hoà – Journey Of Harmony như các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã đang tuyên truyền, thì song song với Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh cũng đã đang có một Cây Đuốc Tây Tạng do những người dân Tây Tạng lưu vong và những người ngoại quốc ủng hộ cho Tây Tạng dân chủ tự do và nhân quyền mang đi vòng quanh thế giới để kêu gọi nhân dân các nước dân chủ tự do hãy quan tâm tới hiện tình của Tây Tạng dưới ách nô lệ Trung Cộng. Cùng thời gian với Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh tới một thành phố nào thì cũng sẽ có những cuộc biểu tình của nhân dân ở thành phố đó để phản đối các chính sách bất nhân của Trung Cộng và để lên án những người lãnh đạo Trung Cộng đã yểm trợ tội ác diệt chủng ở tỉnh Darfur của nước Sudan ở Phi Châu, cũng như đã yểm trợ tập đoàn quân phiệt độc tài Miến Điện trấn áp đẫm máu các nhà sư Miến Điện và thường dân Miến Điện trong các cuộc biểu tình ôn hoà đòi hỏi tự do dân chủ và nhân quyền ở Miến Điện trong tháng 9 năm 2007 vừa qua; nhất là để quyết liệt phản đối các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp đã không tôn trọng các quyền tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, và tất cả các quyền-con-người nói chung ở trong nước Trung Quốc như họ đã từng long trọng hứa hẹn cam kết cải thiện các hồ sơ nhân quyền cho một xã-hội-thực-sự-hài-hoà-Trung-Quốc. Nói cụ thể là họ vẫn còn giam cầm 60 công dân Trung Quốc hoạt động dân chủ đã bị bắt trong biến cố Thiên An Môn 1989 cho tới nay.
Kết luận, trên thực tế đã cho thấy rõ ràng là hình vẽ hoa văn những đám mây trên Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 với chủ đề "Đám Mây Hài Hoà – Cloud Of Harmony" đã mô tả không trung thực một xã-hội-hài-hoà-Trung-Quốc-giả-tạo, và trên lộ trình rước Ngọn Lửa Olympic với Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh Mùa Hè 2008 đã có nhuốm máu nhân dân Tây Tạng cho nên đã đang và sẽ còn bị nhiều người biểu tình phản đối ở các thành phố mà nó đi qua; như vậy trước khi về tới Sân Vận Động Thế Vận Hội Bắc Kinh, Cây Đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh đã đang và sẽ đi song song với Cây Đuốc Tây Tạng, cho nên nó đã đang và sẽ không vượt qua được một "Hành-Trình-Hài-Hoà-Journey-Of-Harmony" tốt đẹp như các tập đoàn cầm quyền Trung Cộng ở các cấp mong muốn.


Những ĐÁM-MÂY-HÀI-HOÀ trên HÀNH-TRÌNH-HÀI-HOÀ ở THỰC-TẾ-KHÔNG-ĐƯỢC-HÀI-HOÀ-CHÚT-NÀO. CLOUD-OF-HARMONY ON JOURNEY-OF-HARMONY IN REALITY-IS-NOT-HARMONIOUS-AT-ALL./.


Thuỷ-Triều
31/03/2008